Botsuraku Youtei Nanode, Kajishokunin wo Mezasu

Tập 02 - Chương 31


"Cậu thật đáng kinh ngạc, Kururi."

Mỗi lần đến lớp Khoa Học Y Khoa, cái tên có nụ cười đáng sợ trên khuôn mặt lại đến gần tôi như thể đó là điều hiển nhiên nhất.

Trên chiếc bàn vuông, mỗi bàn gồm bốn người, bạn nghĩ chúng tôi có đủ không gian cá nhân? Sai rồi! Vì lý do nào đó tên này luôn đi qua đây và mang rắc rối đến. Đặc biệt  khi người hướng dẫn nói rằng chúng tôi sẽ có một dự án làm nhóm, tôi phải cẩn thận hơn sau đó.

"Này, cậu có nghe nói về tin đồn gần đây không?"

Phát ra từ phía cái tên đang ám tôi, tôi trả lời lạnh lùng.

"Tôi có nghe. Cái tin tôi được Hoàng tử thuần hoá chứ gì? Hai người các cậu là những kẻ tôi không thể ưa nổi ngay từ đầu. "

Như thể không nhận ra giọng điệu của tôi, nụ cười của Rail vẫn tươi như cũ. Đó là một nụ cười thực sự hay chỉ là trò poker của cậu ta, tôi cũng không biết.

"Nếu đặt tên cho mối quan hệ của chúng tôi, tôi nghĩ nó sẽ là … hợp tác? Nhưng hoàng tử không 'kiểm soát' tôi. Đúng hơn là cậu ta cần tôi giúp đỡ. "

"Gần đây tôi cũng được Neko-sensei gọi. Hy vọng là tôi sẽ được học một bài học đặc biệt sau đó, chỉ hai chúng ta thôi, Kururi-kun. "

Cậu ta tiến gần thêm một bước. Cậu ta gần như ép sát vào tôi.

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi thề tôi sẽ thông ass hắn nếu hắn ta còn tiến lại gần hơn, mặc dù tôi đoán hắn ta sẽ kêu "Kya ~!" hay cái gì đó tương tự để đáp lại.

Phải, tôi cần phải làm gì đó để giải quyết tên này! Hắn thật đáng sợ!

"Hey, umm …cậu có thể cho tôi một ít không gian không?"

"Chắc chắn rồi." Hắn trả lời với một nụ cười.

Thách thức ngày nay được đặt trước mặt mỗi người.

Theo các thủ tục, dường như có một số phần tôi cần lời khuyên của người hướng dẫn để hoàn thành, may mắn là hầu hết chúng có trong cuốn sách tham khảo.

Tôi muốn hoàn thành công việc của mình một cách nhanh chóng, nhưng vì một người nào đó tôi không thể tập trung được.

* Pachinpachin * Tôi vỗ mặt vài lần để giúp bản thân tập trung.

Ok, cùng làm việc nào!

"Kururi-kun, khi nào thì cậu làm thứ hôm trước cậu nói?"

… chọn thời điểm tốt lắm thanh niên.

Tuy nhiên, bằng cách nào đó cậu ta có thể vừa nói chuyện vừa thực hiện công việc của mình. Có một chút, không, thật là khó chịu.

"Ý cậu là thiết bị y tế của cậu?"

"Đúng, mặc dù tôi không thể không cảm thấy xấu hổ khi biết rằng mình đã vụng trộm dẫn trước Hoàng tử Arc."

Cậu ta là bạn gái của tôi chắc? Không, tôi không phải bạn trai ai hết. 

"Tôi sẽ mang nó đến cho cậu sớm thôi."

"Cảm ơn, tôi sẽ không đi nếu cậu không nói thế." Rail lắc đầu trong khi lẩm bẩm điều gì đó mà tôi không thể nghe.

Nghĩ đến nó, những người vào phòng của tôi luôn luôn bước vào đó vì lý do ích kỷ của mình. Tôi gần như quên mất cách mời một ai đó vào phòng, bởi vì luôn có hai người ở trong đó.

Mặc dù, đó có lẽ là lỗi của tôi.

Rail rất đáng sợ, nhưng cậu ta khá là bình thường. Nó thậm chí còn tồi tệ hơn nếu cậu ta đến khi tôi thậm chí không mời.

"Vâng, nếu cậu đến, ngay sau khi các bài học đã kết thúc. Hoặc là buổi tối vì tôi có một số việc vặt phải làm. "

"Còn ban đêm? Cậu có muốn tôi đến thăm cậu vào giữa đêm không? "

Cậu là cái gì, bạn gái tôi chắc?!

Nhận thấy ánh mắt của tôi, Rail ngay lập tức nói "Tôi xin lỗi."

Tôi đoán đó là bởi vì cậu ta luôn mỉm cười, thật khó để biết những gì mà cậu ta thực sự nghĩ … Tôi hy vọng cậu ta chỉ nói đùa.

Trường hợp xấu nhất là nếu cậu ta đến trong khi Vaine và Crossy đã rời đi, nếu tình huống đó xảy ra chắc chắn tôi sẽ bỏ chạy.

Người đầu tiên mà tôi thực sự mời vào phòng là tên đáng sợ này. Tôi thật sự ghét điều này!

Tôi đưa mắt nhìn con bò sát, tôi quyết định tập trung vào bài học.

Hôm nay chúng tôi đang tập trung vào giải phẫu học. 'Chỉ cần cắt nó và lấy nó ra' đó là khẩu hiệu của người hướng dẫn. Tốt hơn là hãy làm quen với nó ngay từ bây giờ hoặc thất bại nếu bạn không thể, thay vì mắc phải sai lầm và bị đá khỏi ngay sau đó, tôi đoán vậy.

Tôi nắm lấy thiết bị y tế trong tay và bắt đầu làm việc. Mặc dù học giải phẫu các sinh vật khác nhau có thể giúp tôi trong tương lai, đó là công việc khá mệt mỏi trên cả hai mặt thể chất và tinh thần.

Nhân tiện, Rail hiện đang trong tình trạng mà cậu ta đang nỗ lực duy trì nụ cười thường thấy của mình.

Chúc may mắn, bạn sẽ cần nó.

"Bây giờ đi thôi."

"Điều này thực sự ổn chứ?"

"Được rồi, chúng ta hãy cùng suy nghĩ lại nhé."

Sau giờ học, tôi buộc Rail đến phòng tôi.

Tên này vẫn cứ nói những điều ngu ngốc như 'này' và 'thế' vậy nên tôi phải kiên nhẫn.

Tôi thực sự không nhớ đến nó, tôi hay quên mấy cái ý định không quan trọng.

"Đây là?"

Khi chúng tôi vào bên trong, không khí nóng, sự hối hả và nhộn nhịp thường thấy không có ở đây.

Có một số dấu hiệu nó đã xảy ra, nhưng căn phòng trống rỗng.

… hey, hôm nay họ không tập luyện ở đây sao?

Rõ ràng, đào tạo đặc biệt ngày hôm nay đang được tổ chức bên ngoài.

Tia hy vọng cuối cùng có thể bảo vệ (sự trong trắng của) tôi đã biến mất.

Quay lại, tôi thấy mặt Rail, tất nhiên, vẫn mỉm cười.

* * *

"Hôm nay cũng vậy, cảm ơn vì đã trồng những bông hoa đó. Mặc dù trái tim tôi rất đau trong suốt bài học, bất cứ khi nào tôi nhìn vào hoa, tôi có thể cảm thấy thư giãn. Lần cuối cùng tôi tưới nước là vào sáng nay, tôi nghĩ tôi đã yêu họ ".

"Tôi thấy rồi, tôi sẽ coi những lời đó như một lời khen."

Những bông hoa nở vì ma thuật của tôi dường như đã phát triển mạnh mẽ sau đó (theo Rail). chúng cũng giống như hoa bình thường, tất cả những gì chúng cần là ánh sáng mặt trời, nước và đất màu mỡ để lớn lên khỏe mạnh.

Mặc dù hoa trồng với ma thuật dường như có một sự quyến rũ kỳ lạ.

Chúng nhìn giống như hoa bình thường, và chúng thậm chí có mùi thơm hơn.

Thực sự, tôi tự hỏi sự khác biệt giữa hoa tự nhiên và hoa được trồng bằng ma thuật là gì?

Vì chúng được trồng ở một nơi mà không có nhiều người đi lại, đó hẳng là một nỗi đau để chăm sóc chúng khi mà không ai quan tâm.

"Xin lỗi, tôi tắm trước nhé".

Rail đưa hành lý của mình khi nói như vậy, và bước vào phòng tắm của phòng.

Trong khi cậu ta đang tắm, "bây giờ hoặc không bao giờ" tôi có thể chạy trốn …

Vâng, tôi đoán tôi luôn có thể sử dụng cửa sổ nếu tôi tuyệt vọng.

Thắp lửa lò rèn như thường lệ, tôi chuẩn bị các vật liệu và dụng cụ của mình.

Khi tôi chuẩn bị xong và bắt đầu rèn, Rail bước vào nơi làm việc của tôi.

Dường như cậu ta đã hoàn thành việc của mình.

Nước vẫn còn nhỏ giọt.

"Fu ~, thật sảng khoái. Cậu có thể bắt đầu, Kururi-kun "

"Yeah."

Đầu tiên tôi sẽ làm là một trong những công cụ cơ bản, con dao y tế.

"Lưỡi dao phải sắc bén, nó cũng rất khó để sử dụng nếu thẳng quá, nó không đi đúng đường khi mổ."

Tôi phải đồng ý với ý kiến ​​của Rail. Nó quá rắc rối khi làm như vậy.

Do đó, tôi đề nghị chúng tôi làm cho lưỡi dao hơi cong.

Rail đã đồng ý, và chúng tôi ngay lập tức làm việc.

Kích thước của thiết bị nhỏ hơn nhiều so với một thanh kiếm. Nó giống như làm một con dao găm, nhưng thậm chí còn nhỏ hơn.

Nó cần phải vừa tay, và đủ nhỏ để nó có thể thực hiện chỉ với một ngón tay.

Chú ý vào công việc, hơi đề phòng Rail, từng chút một.

Cuối cùng, tôi lấy con dao và đặt nó lên một cái máy để mài cho đến khi lưỡi dao sáng bóng.

Cuối cùng, con dao y tế đã hoàn thành tỏa sáng và phản chiếu tốt, một thành công lớn.

"Thật là tuyệt vời Kururi-kun! Sự khác biệt giữa cái này và con dao được dùng trong các bài học giống như trời đất! Tôi nên đặt thế nào… nó mang lại một cảm giác mạnh mẽ? Giống như cậu thực sự có thể cảm nhận linh hồn của người thợ trong đó!"

Một khi công việc đã được hoàn tất, Rail thể hiện sự phấn khích của mình khi nói.

"Cảm ơn. Tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu cậu thôi không làm phiền tôi trong lớp học. "

"Rất tiếc, tôi không thể làm điều đó. Tôi không thể từ bỏ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy. "

Đó là niềm vui của cậu sao?! Ai quan tâm! Ngừng nó lại đi!!

Tôi hoàn thành con dao Rail yêu cầu.

Cậu ta lấy và ngắm nó.

Một cái nhìn không bình thường, cái nhìn nghiêm túc không thường thấy ở cậu.

"Vâng, ngay cả khi không kiểm tra độ sắc bén của nó. Không nghi ngờ gì nữa đây là thiết bị y tế hiện đại. Đó là một mẫu tuyệt vời! Tôi muốn thử nó càng sớm càng tốt. "

"Vẫn còn rất nhiều việc khó khăn cần được thực hiện, đó chỉ mới là một phần. Bây giờ tôi cần phải làm phần còn lại của thiết bị. "

"Ồ, tôi sẽ để nó cho bạn, nhưng thực sự Kururi-kun tay nghề của cậu thật tuyệt vời. Tôi rất mong đợi đó. "

Sau đó tôi lặp lại quá trình xem xét sai sót trước khi hài lòng với kết quả.

Cuối cùng, khi tôi đã tạo ra thêm hai thiết bị, nó đã qua nửa đêm.

Nằm trên sàn là thân thể của hai người mệt mỏi, cả hai đều bị ướt đẫm mồ hôi.

(No! Chúng nó vượt rào rồi)

"Fu ~, là nó?"

"Phải, chính nó."

Tôi trả lời câu hỏi của Rail với một nụ cười, và đáp lại tôi là một khuôn mặt hài lòng có thể thấy rõ.

Tôi đoán là mặt tôi cũng tương tự như thế.

Trên sàn các dụng cụ y tế được đánh bóng và được bố trí một cách rõ ràng. Nhìn nó tôi cảm thấy hơi tự hào về mình.

"Đây là thứ tốt nhất. Chỉ bằng cách làm quen với cậu tôi có thể cảm nhận được những điều tốt đẹp trong tôi, Kururi-kun. "

"Tôi hoàn toàn không đồng ý."

"Không, tôi không có ý đó. Cảm giác như tôi đang tiến gần đến giấc mơ trở thành bác sĩ mỗi ngày bởi vì cậu. Bầu không khí gần đây của Arc dường như đã dịu đi so với trước đây, mọi thứ giờ đây thú vị không thể chịu được ".

"Sự thay đổi của Arc không liên quan gì đến tôi, đó là nhờ Iris."

"Ôi, tôi đoán đó là sự thật. Hãy nghĩ đến nó, cậu có biết các môn tự chọn của Arc không? "

Đột nhiên, Rail quay về phía tôi với nụ cười tinh nghịch của một đứa trẻ.

"… Luật, Địa chất, Thảo dược học, và Sinh học."

Đây là những môn tự chọn của Iris. Rail không có lý do gì để nói dối, và có vẻ hợp lý.

"Này, không lạ sao? Tại sao cậu ta lại chọn Thảo dược học, tại sao không chọn nghiên cứu Hoàng đế học? Bạn có biết nó có nghĩa là gì không?"

Có thể là bởi vì cậu ta hơi buồn ngủ, nhưng căng thẳng của Rail dường như cao hơn một chút so với thường lệ, giống với tiếng cười của cậu… nó khác biệt bằng cách nào đó.

"Điều đó thật tuyệt vời, thực sự tuyệt vời."

Rail lấy con dao y tế mà chúng tôi làm đầu tiên lên, và nhìn chằm chằm vào nó một cách chăm chú.

Tôi cũng nắm lấy nó, kiểm tra nó.

Đối với người vừa mới được đào tạo không lâu, đây chắc chắn là một công việc tốt.

Nó thực sự làm cho tôi nghĩ thật tốt khi tôi đã không bỏ qua việc đào tạo hàng ngày của mình.

"Đối với một cái gì đó như thế này, tại sao cậu không khắc tên mình lên đó?"

"Tên của tôi?"

"Yeah, giống như thường thấy trên các thanh kiếm, thợ rèn thường khắc tên lên để đánh dấu thương hiệu của mình, vậy tại sao cậu không làm điều đó? Hãy khắc tên mình vào đó, hãy tạo ra di sản của Kururi Helan! "

"Eh ?! Nó khá là xấu hổ. "

Điều này thật kì quặc. Một không khí căng thẳng kỳ lạ, vào giữa đêm, tôi đang cảm thấy xấu hổ? Thể loại gì đây?

"À, cũng đến lúc phải về rồi. Dù đã hoàn thành yêu cầu, nhưng tôi vẫn muốn cậu ưu tiên một yêu cầu nữa. "

"Yeah?"

"Hãy khắc tên mình vào tác phẩm của cậu, đó là tất cả những gì tôi yêu cầu, Kururi-kun."

Huh? Khi tôi đang tự hỏi, Rail gửi cho tôi một ánh mắt lấp lánh.

… Tôi đoán tôi không thể làm gì khác.

Nó không phải là một việc gì lớn, thực sự. Lấy một số công cụ, tôi khắc tên "Kururi Helan" lên các tác phẩm. Tất nhiên, tôi đã chắc chắn để được bảo thủ và chỉ làm nó trong các góc.

"Thật tốt, tôi sẽ chắc chắn yêu mến chúng."

Rail nhìn tôi với đôi mắt vui vẻ dường như tỏa sáng.

Tôi đã làm cho chúng cho cậu, vì vậy tôi hạnh phúc nếu cậu thích chúng.

"Mặc dù vậy, tôi cũng cảm thấy mệt. Mặc dù chúng ta đã làm xong, tôi thậm chí không thể nhảy lên vì vui sướng. "

"Yeah, tôi cũng vậy. Tôi muốn nhanh chóng lết đến giường. "

"Điều đó nghe có vẻ hay, nhưng tôi nghĩ tôi cần phải tắm thêm lần nữa."

Tắm lần nữa? Chắc chắn, chúng tôi đã đổ mồ hôi nhiều nhưng …

"Không, về phòng cậu mà tắm."

"Chúng ta đã làm việc quá lâu nên tôi không có đủ sức để trở lại. Tôi không nghĩ tôi có thể làm được. "

"Nhưng chỉ có một cái giường thôi …"

"Tôi không quan tâm."

"… c-có phải vậy không?"

Cái quái gì thế này?! Tôi vừa đào mộ chôn mình rồi!

——————————————-

Xin chào các thanh niên!

Ta đã trở lại và dự là sẽ ăn hại hơn xưa =)))))

Chúc mừng ta trở lại đi nào!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.