Dragon-san Wants a Friend

Vol 1 - Chương 01: Rồng san là một người cô đơn~


*Chương 1: Rồng-san là một người cô đơn

Tôi là một con rồng.

Với một đôi mống mắt mang màu vàng kim và con ngươi duỗi thẳng của loài thằn lằn, đi kèm với điều đó là một bộ móng vuốt sắc như của cá sấu. Toàn bộ cơ thể tôi được bao phủ bởi một lớp vảy màu đen tuyền , có thêm một chút màu tím , hai chiếc sừng mọc nhô lên khỏi đỉnh đầu, và dọc theo cơ thể tôi kéo dài thành một đường sóng lượn là một dải lông đầy kiêu hãnh như thể đó là chiếc bờm của một con sư tử đầu đàn . Cộng thêm cả đôi cánh đỏ đang giang rộng sau lưng giúp tôi thoải mái bay lượn trên bầu trời, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã trở thành một con rồng mất rồi .

Tôi đã biết đến cái tên mình kể từ khi được sinh ra. Nhưng mà, tôi sẽ rút gọn nó thành Vee, bởi vì nó dài lắm.

Tôi được sinh ra từ những tảng đá nóng chảy khi núi lửa phun trào tại thế giới có tên này, nhưng mà tôi cũng không bận tâm lắm về việc mà nhớ nó tên là gì.

Bên cạnh đó, tôi đã biết được vai trò của mình là gì ở thế giới này, tôi có một nhiệm vụ đó là giúp ổn định lại những chu kỳ ma thuật đang trong giai đoạn không ổn định. Tôi cũng nhớ, mình đã từng là một con người tại kiếp trước, và tôi cũng đã giữ lại được hầu hết ký ức của mình từ kiếp đó.

Tôi giờ là một con rồng. Nhưng trước đây, tôi là một sinh viên đại học, và tôi đến từ một thế giới có tên là Trái Đất.

……………Chết tiệt!! Tôi muốn được tái sinh thành con người cơ!!!!!!!!!!!!

*****************

Xin lỗi các bạn, có vẻ như tôi đã hơi lạc đề mất rồi.

Đó là vào khoảng 2 tháng sau khi tôi bắt đầu cuộc đời sinh viên của mình. Tôi quyết định đi đến một cuộc gặp mặt giao lưu dành cho các sinh viên mới nhập học. Tôi muốn tạo được một ấn tượng tốt ngay từ đầu, cho nên tôi đã quyết định ăn diện sau một hồi suy nghĩ khá lâu. Và trong lúc đang đi đến địa điểm của buổi gặp mặt, tôi đi đến đó với một đôi giày cao gót thứ mà tôi chưa từng sử dụng trong suốt một khoảng thời gian dài, tôi bị trượt chân ngã bởi một cái vỏ chuối, và đầu đập xuống đường. Tôi đã có một cái chết không thể nào đáng xấu hổ hơn.

Đăng ký vào một trường đại học cách xa ngôi trường cấp ba của tôi, bị chia tách với tất cả những người bạn bè và chuyển ra ở riêng cách xa bố mẹ lần đầu tiên trong đời, đến khi đó tôi mới hiểu được việc có bạn bè thân thiết nó quan trọng đến nhường nào, nhất là sau 2 tháng chẳng có ai để nói chuyện cùng. Điều này đã tạo động lực ép buộc tôi phải tìm bạn mới, và cuộc gặp mặt ấy có lẽ là cơ hội cuối cùng mà tôi có, sau một khoảng thời gian dài mà chẳng có tiến triển gì hết.

Tôi sẽ không quan tâm nếu như tôi được mời chỉ vì họ không thể tìm được ai khác. Tôi cũng không quan tâm nếu như những ai đến buổi gặp mặt ấy không thể tìm được cho mình một mối quan hệ. Tôi cũng không để tâm nếu như tôi chẳng thể trở thành bạn với bất cứ ai từ buổi gặp mặt ấy. Tôi chỉ muốn có thể nói chuyện với ai đó có cùng bằng độ tuổi của bản thân tôi mà thôi.

Khoảng khắc khi mà tôi được tái sinh, những ký ức đó ùa vào trong tâm trí khiến tôi vật vã khóc lóc và gào thét to đến một mức độ mà những ngọn núi lửa xung quanh tôi bắt đầu phun trào dữ dội. Nhưng giờ đã một vài trăm năm trôi qua, sự thật rằng tôi đã tái sinh thành một con rồng, giống loài mạnh nhất đã không còn làm phiền tôi nữa. Nó cũng chẳng làm tôi cảm thấy mình mắc chứng sợ hãi như trước đây nữa .

……. Nó còn chẳng làm tôi bận tâm nữa cơ!

Ngoại trừ việc này, đó là rồng là một giống loài mà tôi gọi đó là một giống loài cô đơn. Bởi chúng ít khi giao tiếp với người hay sinh vật khác.

Để có thể ổn định các chu kỳ ma thuật, tất cả những gì tôi cần phải làm, đó là đi bộ vòng quanh, kích thích vài chỗ , hoặc sử dụng ma thuật để cố định lại dòng chảy của ma thuật trong không khí được gọi là các ‘leyline’ mà nhìn nó trông không được đúng cho lắm. Đó là một công việc đơn giản hơn tôi tưởng.

Tuy vậy , tôi vẫn chỉ là một con rồng sơ sinh. Trên hết, thì những hiểu biết từ kiếp trước vẫn cứ liên tục cản trở tôi có được đầy đủ kiến thức mà tôi phải có được như là một con rồng sau khi mà tôi đã tái sinh.

Ví dụ như, ma thuật là cái quái gì?! Làm sao mà tôi có thể làm tan biến đi cái cục tròn tròn trông như cái nút thắt từ một quả bóng len cũ kỹ bị bỏ quên vài năm trong một cái túi da đây?

Nếu như mà tôi không gặp được đại mộc tinh linh, chắc chắn là tôi sẽ trở thành một nỗi thất bại của tạo hóa mất.

Được biết đến là một Mộc Tinh Linh, ông ta, là một mộc tinh linh đã sống cả ngàn tuổi đã tới chỗ tôi, người vẫn đang gào khóc với dung nham bao phủ xung quanh. Dù rằng , với mộc tinh linh mà nói, dung nham là một thứ khiến họ sợ nhất ̣(vì là lửa với cây mà) . Nhưng trên hết thì ông ta vẫn kiên trì nói cho tôi mọi thứ mà tôi muốn biết về thế giới này trong nhiều năm.

⌈Không cần phải cảm ơn đâu , cuối cùng ta cũng đã có thể được nói chuyện với một ai đó trong một khoảng thời gian dài rồi . Hãy cứ nghĩ điều này nó giống như đó là một niềm vui nho nhỏ đối với một ông già như ta vậy.⌋

Ông ta nói điều đó như thể nó chẳng là điều gì to tát vậy, nhưng bạn sẽ không thể nào mà biết được là những lượng kiến thức khổng lồ mà ông ta đã trao cho tôi có thể giúp tôi nhiều như thế nào trong việc ổn định lại các chu kỳ ma pháp đâu. Phải nói là tôi rất biết ơn những gì mà Đại Mộc Tinh đã làm cho tôi. Mà đúng rồi, trước đó, tôi đã tái sinh vào một thế giới đầy tính giả tưởng, và chỗ này thì chẳng có vị hoàng tử đẹp giai hay dễ thương nào hết á , chẳng có câu chuyện cổ tích nào như là bất ngờ gặp được một anh chàng đẹp trai quyến rũ nào hết……Chết tiệt, tôi sẽ ổn định những chu kỳ ma thuật  đáng ghét này thật hoàn hảo, cho đến khi nào mà chúng không thể gây bất ổn được nữa mới thôi!! Tôi thề đấy!!

…….. Được rồi, tôi có hơi ủy mị một chút, nhưng mà tôi không có hứng thú với điều đó đâu.

Dù sao thì, với cái vảy cứng cáp như sắt của mình , và những kỹ năng tuyệt vời mà tôi đã được dạy, tôi đã có thể sửa cái chu kỳ ma thuật kia ở một mức độ mà tôi nghĩ là đủ để nó sẽ không còn gây bất kì trở ngại nào nữa vì bất cứ lý do gì cho đến ít nhất là 1000 năm nữa theo mùi giờ trái đất  .

Yay! Mình làm được rồi  !

Chà, và cuối cùng, thì nó chỉ tốn có 100 năm để tôi sửa chữa lại toàn bộ các khu vực gần dãy núi Veshana.

⌈Cô đã làm được một điều hết sức tuyệt vời , dù rằng cô mới chỉ là một đứa nhóc mới sinh thôi đấy ⌋

Đại Mộc Tinh đã nói như vậy, nhưng mà tôi hiểu được nỗi đau trong….À, ý tôi là sự khó khăn của những con rồng đang thực hiện những nhiệm vụ này, cho nên tôi phải tiếp tục trui rèn và nâng cao kĩ năng của bản thân để chuẩn bị cho các nhiệm vụ khác về sau.

Phải rồi, một khi tôi hoàn thành nhiệm vụ của mình ở đây, tôi vẫn sẽ không được tự do đâu. Tôi sẽ phải nhận một nhiệm vụ khác, ở một nơi khác.

Các vùng đất bên ngoài kia có rất nhiều vấn đề cho nên là có rất nhiều những chu kỳ ma pháp cần phải sửa chữa lại. Dĩ nhiên, là sau 5000 năm hoặc là lâu hơn nữa , tôi sẽ được cho phép ở lại tại một chỗ nào đó trên thế giới này, nhưng vào lúc này tôi vẫn phải liên tục đi đến nhiều nơi khác, có lẽ là vì tôi là một con rồng nhỏ tuổi nhất trong toàn lục địa thế giới này chăng.

Và cứ như vậy, tôi rời khỏi vùng đất nơi mà tôi được tái sinh, vào ngày sinh nhật thứ 100 của mình. Tạm biệt ông Đại Mộc Tinh , tôi sẽ nhớ ông lắm người lúc nào cũng đối xử tốt với tôi.

*********

Tôi đã rất tự tin vào cái ngày mà tôi ra đi.

Ông ấy đã nói với tôi rằng, ngoài kia còn có rất nhiều giống loài có trí thông minh trên thế giới này , vậy nên là nếu được, tôi có thể kết bạn với họ. Đó là điều mà kiếp trước tôi đã không thể làm được cho tới lúc chết.

Vì tôi không cần phải ăn hay là ngủ vì điều đó là một điều không cần thiết  , tôi không có việc gì khác để làm ngoài việc luyện tập ma pháp mà Đại Mộc Tinh đã dạy tôi, ví dụ như khả năng dự đoán thời tiết sẽ như thế nào trong bao nhiêu giờ tới chẳng hạn.

Tôi không hề cảm thấy ghét khi phải bị ở một mình, nhưng tôi cảm thấy thật buồn chán.Chán đến chết mất thôi. Chét vì buồn chán sau khi chết vì trượt vỏ chuối thì quả thật là còn nhục hơn con chùng chục mà .

Tôi thực sự sẽ luôn hy vọng là mình sẽ có thể nói chuyện với một ai đó tại điểm đến tiếp theo của mình. Tuy vậy, nhưng hy vọng đó ngày một sụp đổ đi sau vài nơi tôi đến nơi mà chẳng gặp được ai.

Nơi mà tôi đến lần này là một đồng cỏ xanh bát ngàn trải dài đến tận chân trời với chiều dàu dường như là vô tận. Nhờ có nhiều kinh nghiệm trong việc sửa chữa các chu kỳ ma thuật trước đây, thế nên thời gian mà tôi dành để sửa chữa các ‘leyline’ ở đây cũng dần ngắn đi. Khi nhìn thấy chu kỳ ma thuật ở thế giới này , tôi nghĩ rằng mình chỉ cần làm một đường thẳng từ quốc gia gần nhất vậy là đủ để ổn định nó rồi. Nó sẽ không tốn của tôi quá 50 năm, hoặc đó là điều mà tôi nghĩ vậy.

Trong rất nhiều năm, tôi đã làm việc rất chăm chỉ trên con đường này.  Tuy vậy nhưng vào lúc này trông nó giống như là tâm trí tôi hiện đang ở phương trời nào đó giữa một vùng đất bị bỏ hoang nhưng tôi xin thề rằng , tôi đã làm việc rất chăm chỉ đấy nhé.

Một ngày nọ, một tinh linh người mà tôi đã nhờ giúp đỡ một việc cụ thể là để ý kĩ xem có bất cứ điều gì bất thường không và tinh linh đó đã báo lại với tôi rằng, có một lượng lớn người đang tiến đến từ hai đầu của đồng cỏ này.

Tôi , đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng điều này có chút hơi lạ thôi và thế là tôi quyết định không suy nghĩ gì về những tình huống có thể diễn ra

Nếu như mà vào lúc đó tôi chịu suy nghĩ thấu đáo hơn một chút, thì có lẽ tôi đã có thể đã nhận ra lí do tại sao mà họ lại phải vượt qua bao rắc rối để đến được đây  , từ một nơi rất xa khỏi nên văn minh của mình , hoặc chí ít là tôi cũng phải cảm nhận được bầu không khí khó chịu mà các tinh linh đã cảm nhận được. Nhưng bản thân tôi lại quá ngu muội và để bị sự phấn khích lấn át khi nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có người để nói chuyện cùng rồi. Chà, dù sao thì tôi cũng chưa gặp ai kể từ khi chia tay với Mộc Tinh Linh mà.

Cho đến thời điểm khi mà tôi nhận ra hai đoàn người, thì mới biết họ là những người lính,và họ bắt đầu một trận đánh. Hai bên phóng ma thuật vào nhau không ngừng nghỉ, đường ‘leyline’ tôi vừa sửa xong lại bị rối loạn thêm lần nữa. Lần này, tôi chỉ biết chăm chăm nhìn chết lặng vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình.

Sau đó, tôi hiểu ra rằng, nơi này là biên giới giữa hai quốc gia lớn, và họ luôn có chiến tranh xảy ra mỗi năm. Và hậu quả là, không ai có thể dùng ma thuật ở vùng này nữa, bởi vì ‘leyline’ ở đây đã bị tổn hại quá nhiều. Thành ra hai quốc gia phải đình chính. Tôi , một đứa chẳng biết gì, đột ngột xuất hiện ở đây và sửa lại ‘leyline; mọi người lại có thể dùng ma thuật, và hai quốc gia lại bắt đầu đối đầu nhau, thành ra có một cuộc chiến đang diễn ra ngay bây giờ.

Tôi chỉ còn một chút xíu nữa là xong rồi, vậy mà công sức mấy chục năm đã bị phá hủy bởi một cuộc chiến ngu ngốc. Không buồn suy nghĩ nữa, tôi lao thẳng vào giữa cuộc chiến và gầm lên bằng thứ ngôn ngữ mà Tinh Linh Cây đã dạy tôi.

⌈Này mấy tên khốn!! Dừng lại không là ta giết hết các ngươi đó. !⌋

Làm ơn dừng lại đi, chị mày đang cáu lắm đó nha. Có điều họ đã không dừng lại, và bắt đầu tấn công tôi.

⌈Đó là một con rồng, đó là một con rồng đó!!!⌋

⌈Đây là cơ hội của chúng ta. Nếu hạ được con rồng đó, ta sẽ có đủ thức ăn để nuôi sống cả đội quân này cho tới khi cuộc chiến kết thúc! Lên nào các anh em!! Đừng để bọn bên kia có được nó!⌋

Ma thuật bắt đầu bắn vào vảy của tôi , trong khi kiếm và giáo cứ đâm vào chân của tôi.

Chỉ trong một tích tắc thôi và tôi nổi giận vì họ dám phá hỏng công việc của mình. Trên hết là đám người đó dám tấn công tôi. Và dĩ nhiên, tôi đã đánh mất kiểm soát và tấn công cả hai đội quân.

Tôi có thể còn trẻ, nhưng tôi vẫn là rồng. Đừng có đánh giá thấp chị mày nhé!! Dùng mọi thứ mà Tinh Linh Cây đã dạy, tôi đã tạo ra một sự hỗn loạn cả chỗ đó, và khi thấy những người lính thục mạng bỏ chạy về phía vùng đất của mình, tôi mới chợt nhận ra.

Chẳng ai trong số họ đáp lại bất cứ lời nào mà tôi đã nói. Hoặc là tôi chẳng hiểu được từ nào mà họ đã nói.

Liệu họ có hiểu tôi nói gì không ta?

**********

⌈Cough … Đó là vì ngôn ngữ mà cô đang nói là một ngôn ngữ đã chết, thứ mà chẳng ai nhắc đến trong suốt mấy ngàn năm qua .Hoho, dù tôi biết nó có ích cho việc niệm phép, tuy nhiên xã hội loài người đã thay đổi, vậy nên thứ ngôn ngữ đó đã hoàn toàn mất đi. Nó được gọi là Kokuyou….. Nó đã bị ……. cough cough cough !!!!!⌋

⌈Ok, tôi hiểu rồi, cảm ơn  Ligurila. Giờ nghỉ ngơi đi.⌋ Tôi nói và ném  Ligurila lên trời . Đưa cô ấy về nơi mà cô thuộc về.

Tôi đã hỏi chuyện ngôn ngữ với Ligurila, một loài mà chúng tôi gọi là quỷ. Dường như là ngôn ngữ Tinh Linh Cây dạy tôi, gần giống với tiếng Latin trên Trái Đất.

Chà , dù sao thỉ ông ta cũng đã vài ngàn tuổi rồi, tôi đoán vậy. Ông ta cũng đã nói là mình chưa nói chuyện với ai trong vài trăm năm rồi.

Nhưng mà, tôi vẫn muốn được học ngôn ngữ mới.

Còn với Ligurila, nếu bạn chỉ nhìn vẻ bề ngoài, thì nhìn cô ấy cũng hấp dẫn đấy. Chỉ có điều là lúc nào cô ấy cũng bắt tôi oánh nhau sống chết với cổ hết á . Đúng là lãng phí mà…..….

Sau sự cố ấy, tôi vẫn chưa từ bỏ hy vọng giao tiếp được với con người.

Có lẽ, tôi nên tìm một giống loài thông mình nào đó có thể nói chuyện được.

Có vài loài trên thế giới này có được trí thông minh.

Nhưng chẳng có nhiều loài là dạng cấp cao như Mộc Tinh Linh để bạn có thể giao tiếp đàng hoàng. Cũng có vài loài quỷ có họ hang giống như kiểu của Ligurila nhưng ngoài cô ta ra, thì đa phần họ ngay khoảng khắc khi nhìn thấy tôi họ thích nói chuyện bằng nắm đấm hơn là bằng mồm, vậy nên cũng chẳng giúp ích được là bao.

Dù sao thì, các chu kỳ ma thuật rất mong manh và chảy liên tục. Dù có được ổn định lại, chúng vẫn cần phải được sửa chữa sau vài trăm năm nhưng nếu bạn để chúng bị rối loạn, thì thế giới sẽ sụp đổ ngay. Tôi ước mấy tên pháp sư hãy có thiện cảm với rồng đi, vì chúng tôi suốt bao năm chỉ có đi sửa mấy cái chu kỳ ma thuật cho con người thôi đấy.

Đó là lý do rồng ghét con người. Thậm chí vài con có thể tấn công ngay khi nó thấy con người, nhưng tôi thì thích hòa bình hơn. Tôi không muốn giương vuốt hay đuôi của mình vào ai,  trừ khi bị ép buộc.

Nói về giao tiếp, bạn có thể làm gì đó tương tự như thần giao cách cảm với đa số động vật , chỉ cần bạn truyền sóng ma thuật đủ mạnh. Nhưng mà, tất cả những gì bạn biết, đó là chúng có được một chút ý thức. Tôi thì, tôi đoán là mình có cơ hội cao hơn để tim kiếm và kết bạn với ai đó.

Ồ dĩ nhiên rồi, tuổi thọ của Rồng rất dài, cho nên tôi vẫn còn có nhiều thời gian lắm đấy.

Chúng tôi không thể chết, gần như là vậy. Trừ khi là tự chết đi hay cơ thể vỡ nát thành ngàn mảnh, không thì chẳng thể chết.Và chúng tôi có tính cách của mình ngay từ khi sinh ra, chúng tôi cũng không có nhu cầu giao phối, nên chuyện quan tâm đến người khác giới là rất ít, hoặc không có.

Nhiệm vụ là sửa chữa, cố định và bảo vệ các chu kỳ ma thuật. Vậy nên rồng là một loài đặc biệt,và có một cuộc sống cô đơn có lẽ là thích hợp nhất với bọn tôi rồi.

Không, tôi không thích thế đâu.

Tôi đến buổi gặp mặt….mà chính xác là cố đi đến đó dù rằng rất lo lắng vì tôi không muốn ở một mình.Cũng vì tôi tái sinh thành một giống loài cô đơn thế này .Kiếp trước đã chết mà không có được bạn, kiếp này tôi không muốn từ bỏ giấc mơ đó được ….dù chỉ là một người bạn mà thôi.

Gần như không có sự phân biệt về giới tính, tìm kiếm một người bạn khác giới với rồng sẽ là khá khó. Nhưng không có nghĩa là tôi không thể có bạn. Điều đầu tiên trong nhưng điều đầu tiên, tôi phải biết được ngôn ngữ của con người thế giới này.

Vậy nên tôi thề trước hoàng hôn rằng, tôi sẽ học được ngôn ngữ mới….Tôi thề đó.!!

*********

Trong thế giới này (theo quan điểm của một con rồng), cuộc sống chính là điều chỉnh những “leyline”. Có nhiều vùng đất có ma thuật không ổn định. Thế giới này rộng lớn hơn những gì ta tưởng tượng. Thế nên, chúng tôi luôn cố gắng tránh công việc của mình trồng lên công việc của kẻ khác bằng cách chọn một địa điểm nơi không có những con rồng khác bởi vì chúng tôi có thể cảm nhận được những con khác đang ở đâu. Nhưng vẫn có quá nhiều cùng đất cần điều chỉnh những “leyline” thế nên chúng tôi ưu tiên những nơi cần phải điều chỉnh gấp.

Tôi vẫn thường hay tới những nơi như một đỉnh núi cao như dãy Himalaya, hay ở dưới đáy đại dương và giữa sa mạc nơi có những trận bão cát cả ngày, chẳng có sinh vật nào tồn tại được ở đấy hết.

Còn bây giờ, tôi điều chỉnh ma thuật ở những nơi gần nền văn minh nhân loại. Mặc dù, bất kì chủng tộc nào, đều gục mặt và cầu xin tha mạng hoặc lườm và tấn công tôi

[Aaaarrrrrgggggggggggghhhhhhhhhh !!!!]

[Làm ơn, làm ơn hãy để chúng tôi đi]

[Mẹ, mẹ ơi!!????]

[Tôi sẽ câu một chút thời gian! Hãy chạy đi!!]

[Tại sao!! Anh đã nói là chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi sau khi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ mà!?]

[Hãy… Hạnh phúc nhé]

[Anh ơi!!]

Mặc dù tôi không hiểu ngôn ngữ của họ, tôi vẫn có thể sử dụng thần giao cách cảm lên họ thông qua ma thuật.

Mọi người này, tôi đã làm gì đâu…….

Làm thế nào mà tôi có thể học được văn hóa và ngôn ngữ của họ khi mà họ luôn ở trong thái sợ hãi mỗi lúc họ gần tôi?

[Tôi sẽ mãi mãi không thể kết bạn được]

Tôi tự nhủ với bản thân trong khi làm làm họ bất tỉnh và sử dụng ma pháp dịch chuyển gửi họ đến ngôi làng gần nhất. Sau khi hoàn thành công việc của tôi ở đó, tôi  lại điều chỉnh chu kỳ ma pháp giữa khí hậu khắc nghiệt một lần nữa.

Sau 300 năm kết bạn với Đại Mộc Tinh Linh, hi vọng tìm kiếm bạn bè của tôi đã trở lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.