Hazure Waku No【Joutai Ijou Skill】De Saikyou Ni Natta Ore Ga Subete Wo Juurin Suru Made

Web Novel - Vol 1 - Chương 28: Khu phế tích


Translator: Lionel

Editor: Lionel

Chúc một ngày tốt lành.

—————-ovOvo—————-

Có phải là vì cảnh vật đã hoàn toàn thay đổi.

Mà tâm trí tôi đã lấy lại màu sắc vốn có.

「Mấy cái dây thường xuân đó… ăn được không nhỉ? Hử?」

Có thứ đó đang đến.

「Booohh… boohh, bo hiyyooooohhh…」

Thứ gì đó hình cầu đang trôi nổi về phía tôi.

Con quái vật đó nhìn giống như con mắt vậy.

Một cái nhãn cầu khổng lồ màu vàng.

Con ngươi tỉ lệ với cái nhãn cầu đang di chuyển không ngừng.

Đột nhiên có những cánh tay mọc ra từ cơ thể nó.

Vẻ ngoài những cánh tay này tương tự với tay người.

Xèo…!

Axit phun ra từ cơ thể nó rơi rải rác xung quanh.

Như mong đợi, bọn quái vật ở đây cũng phun axit như vậy hử.

「Hiiiioooohhh, ggiiyyooooooohhhh—!」

Con quái vật bất ngờ phát ra một tiếng kêu the thé.

Có vẻ là nó đang hú lên.

Hay đấy chỉ là cách nó kêu?

Có vẻ con mắt đó cứ co giật nhẹ mỗi vài giây.

Mấy cánh tay mọc ra từ cơ thể nó hình thành những vòng tròn quanh chúng.

Mấy cái vòng tròn ma thuật đó trông như vòng đeo tay vừa khít với chúng.

Nó tương tự như lúc mà nữ thần ngăn chặn xung đột giữa Oyamada và Yasu vậy.

「<Tê liệt>」

Tôi chủ động tấn công trước.

「<Độc>」

Rẹt!

Lách tách lách tách!

「Booyyyuuoooohhhh!」

Cả cơ thể cái nhãn cầu liên tục co giật.

Có vẻ việc phóng thích ma thuật lúc nãy đã phản tác dụng lại nó.

Giống với lần tên người thằn lằn kia tự thổi bay đầu mình vì quá tải.

「Gggii, ggiiyyuuuuiii—」

Con quái vật nhãn cầu không lồ mở to mắt và có khói trắng bốc lên từ phần màu trắng của nó.

「Ooouuggguueehhh…」

Tôi kiên nhẫn chờ con quái vật này chết.

Thanh <Tê liệt> tôi dùng lúc trước đã gần hết.

「<Ngủ>」

Mắt con quái vật khổng lồ đó khép lại.

Sau khi chờ một lúc, con quái vật đã chết bởi chất độc.

<Cấp độ của bạn đã tăng>

<Lv 957 → Lv 961>

Cấp độ của tôi vẫn tiếp tục tăng.

「Đây là…」

Nếu giới hạn cấp không phải 999, liệu tôi có thể vượt qua cấp 1000?

Tôi nhìn xung quanh mình.

「Mình nghĩ bây giờ nên khám khá xung quanh trước đã.」

Tôi tìm kiếm xung quanh trong khi đề phòng với bất kì mối nguy hiểm nào có thể xuất hiện.

Tôi không biết là còn bao xa nữa để tới mặt đất.

Sẽ thật tốt nếu có thể đảm bảo một nơi để tôi ở lại vào lúc này.

Tôi tìm thấy thứ có vẻ là cánh cửa trong khi khám phá cái phế tích này.

Tuy nhiên tất cả chúng đều đóng chặt.

Nó không hề mở ra dù tôi có đẩy hay kéo chúng.

Và cũng không có tay cầm cho cửa trượt.

「Hử? Viên đá quý này—」

Tôi vừa để ý thấy thứ gì đó.

Tôi nhớ lại viên ngọc mình để trong túi da.

「Có phải mấy cái cửa đó cần mình truyền ma lực vào?」

Tôi quyết định truyền ma lực vào nó.

Thanh đo của viên ngọc bắt đầu tích tụ ma lực.

A, giờ mới nghĩ tới…

「Mở trạng thái.」

Hiển thị chỉ số hiện tại của tôi.

MP: + 31345/31713

Với thứ này tôi có thể xác định được lượng ma lực mình truyền vào cánh cửa.

Giờ tôi cũng có thể theo dõi lượng ma lực cần để nạp đầy thanh đo.

Thanh đo giờ đã đầy.

Nhìn lượng MP đã giảm— khoảng 1500 MP là lượng ma lực được truyền vào.

Cánh cửa bắt đầu rung nhẹ.

Nó mở sang cả trái và phải từ giữa.

Tôi bước vào trong khi thận trọng với mọi cuộc tấn công bất ngờ.

「Căn phòng này… rộng khoảng 8 tấm chiếu tatami?」 [note28834]

Mắt tôi hướng về phía cái bàn cùng mấy cái ghế được làm bằng đá.

Tôi cũng xác nhận được vài thứ trông có vẻ là đồ nội thất ở đây và đó.

Cũng có một loại vải thô được trải khắp sàn.

Có phải những cư dân trước đó của nơi này ngủ ở đây?

Nơi này có vẻ là không còn người sinh sống.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế.

「A… cảm giác thật tuyệt…」

Cảm giác đã lâu lắm rồi từ lần cuối tôi “ngồi xuống một chiếc ghế”…

Một lần nữa, tôi nhận ra mình là một đứa trẻ trường thành trong nền văn minh hiện đại.

「Vậy thì.」

Tôi đứng dậy và tiến đến cánh cửa.

Màu của vên ngọc đã biến mất.

Hiện thị trạng thái của mình một lần nữa để chuẩn bị.

Tôi sẽ thử truyền 1500MP vào viên ngọc ở cửa lần nữa.

Cánh cửa đóng lại với những rung động nhẹ.

「Ra vậy.」

Cần truyền ma lực để đóng và mở cánh cửa.

Tôi truyền ma lực vào cánh cửa thêm lần nữa.

Sau khi cánh cửa mở ra, tôi rời khỏi căn phòng.

Tôi muốn kiểm tra xem những cánh cửa khác như thế nào.

Căn phòng thứ hai tôi tới trống không.

Chỉ có những món đồ nội thất tương tự căn phòng đầu tiên.

Căn phòng thứ ba cũng giống như vậy.

Mấy căn phòng này đều giống hệt nhau ngay cả khi đã tới cái thứ bảy.

Nhưng, căn phòng thứ tám lại khác.

Tôi đã tìm thấy họ.

Con người — đó là.

Không, chính xác hơn thì, là hai bộ xương người.

「Mấy bộ xương đó cũng là những người bị loại bỏ nhỉ?」

Cả hai bộ xương đều mặc giáp nhẹ.

Mấy bộ giáp đó thực sự rất cũ.

Dựa vào trang phục họ mặc, tôi đoán có lẽ là một người đàn ông và một phụ nữ.

Đã bao lâu rồi từ khi họ bị loại bỏ?

Hai bộ xương đó ngồi cạnh nhau và tựa vào tường.

Có vẻ bọn họ thực sự thân thiết.

Tôi cũng chỉ vừa chú ý nhưng bọn họ đang nắm lấy tay nhau.

Có lẽ họ đã ẩn náu ở đây trong khi trốn chạy vì mạng sống của chính mình.

Có lũ quái vật tàn bạo đang gầm rú bên ngoài.

Họ có thể bị giết nếu ra ngoài.

Họ không thể rời khỏi căn phòng này.

Không có cả thức ăn lẫn nước uống.

Họ phải chọn cách chết cùng nhau ở nơi này.

Không hề có giấu vết xung đột trong căn phòng này.

Họ chỉ đơn giản chấp nhận là mình sẽ chết cùng nhau.

「…họ thực sự tuyệt vời.」

Sau khi nói ra suy nghĩ của mình, tôi kiểm tra những gì họ có.

Sột soạt, sột soạt

Bây giờ và lúc nãy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Không hề có chỗ cho tình cảm vào lúc này.

Tôi phải tìm những thứ vẫn sử dụng được.

Nếu tôi chết ở đây, điều đó cũng có thể xảy ra.

Tôi phải tìm thứ gì đó hữu dụng dù chỉ một chút.

Thanh kiếm để dựa vào tường đã bị mẻ và nứt gãy.

Còn về cây trượng, nó đã gãy và viên tinh thể ở đầu cũng đã vỡ.

「…nó vô dụng.」

Bộ quần áo tôi đang mặc, đồng phục trường và cái áo choàng chắc cũng đã đủ.

Di chuyển trong bộ đồ đã quen thuộc sẽ dễ dàng hơn.

Trên hết là trang phục của mấy bộ xương cũng đã hư hại như những trang bị khác.

Tôi cũng không muốn thay nó chút nào, là về vấn đề vệ sinh.

Hử?

Tôi để ý thấy có một cái túi nhỏ trên quần áo của bộ xương.

Tôi có thể cảm thấy trọng lượng của nó khi lấy ra khỏi túi.

Xác nhận những thứ trong túi…

「Chúng là… đá quý?」

Chiếc túi được lấp đầy bởi những viên đá quý lấp lánh màu xanh lam.

Sau khi xem qua những thứ trong túi, có cả những đồng bạc lẫn vào đó.

Chắc có thể đổi những đồng xu này thành tiền sau khi tôi lên tới mặt đất phía trên.

Sẽ thật tuyệt nếu mấy đồng bạc này là đơn vị tiền tệ được sử dụng trên mặt đất.

Dù sao thì, tôi thực sự biết ơn vì đã có được thứ gì đó đáng giá.

Vì dù đó là thế giới nào đi chăng nữa, tiền vẫn là thứ cần thiết.

Tôi tiến tới chỗ hai bộ xương và nói.

「Xin lỗi nhưng, tôi sẽ lấy chúng.」

Đặt cái túi đựng đá quý vào túi đồng phục của tôi.

Nhưng… tôi đã khám phá ra một thứ quan trọng.

Có lẽ, căn phòng này là nơi an toàn khi đóng cánh cửa lại bằng cách truyền ma lực vào.

Có vẻ bọn quái vật ở khu vực này không thể truyền ma lực vào cánh cửa.

Hoặc đơn giản là bọn quái vật không hề biết cánh cửa sẽ mở ra nếu chúng làm thế?

Dù sao thì, cuối cùng tôi cũng đã tìm được một chiếc giường để an giấc.

Nhờ cái cái túi da, tôi cũng đã có nguồn cung cấp thức ăn và nước uống ổn định.

「Với nơi này như căn cứ, việc lên cấp trong một khoảng thời gian cũng không phải ý tồi…」

Tôi tiếp tục cuộc thám hiểm khu phế tích này trong khi sắp xếp lại những kế hoạch trong tương lai gần.

—————-ovOvo—————-

Trong khi tìm kiếm ở khu vực gần đó, tôi đã chạm trán với một con quái vật nhãn cầu khác.

Có vẻ tôi vẫn chưa bị nó phát hiện.

Khóa mục tiêu thứ nhãn cầu đó và giải phóng <Tê liệt> từ sau một công trình trong phế tích.

Tôi còn thêm luôn cả <Độc> vào.

Và khi thanh đo tê liệt gần cạn kiệt, tôi giải phóng <Ngủ> vào nó.

Trước khi tôi có thể lặp lại cái combo đó, con quái vật đã chết.

<Cấp độ của bạn đã tăng>

Tuyệt, MP của mình lại được phục hồi hoàn toàn rồi.

Sẽ tốt hơn nếu cho việc tôi nhảy cấp là vì lượng kinh nghiệm khủng khiếp mà tôi nhận được từ mấy con quái vật ở đây.

Vậy nên tôi muốn tăng cấp của mình nhiều nhất có thể trước khi rời khỏi đây và tiến lên mặt đất.

Tuy nhiên, cấp độ kĩ năng của lại tôi không hề tăng một cách dễ dàng.

Chà, kĩ năng này cũng đã quá phi thường so với cấp độ hiện tại nên tôi có thể bỏ qua việc tăng cấp chúng.

Ngay từ đầu tôi cũng không quan tâm là cấp độ kĩ năng của mình sẽ tăng lên chậm như thế nào.

Tôi ấn tượng với việc khả năng của mình sẽ tăng khi lên cấp.

Tôi tiếp tục khám khá cái phế tích này.

Số phòng tôi kiểm tra đã đạt tới con số 24.

Có thể thấy sự thống nhất trong cách sắp xếp những căn phòng.

Nếu tuân theo mô hình sắp xếp các căn phòng, thì đây đã là tất cả.

Tôi chọn một căn phòng trống và quyết định dùng nó như căn cứ.

Tôi cần nghỉ một chút.

Sau khi nghỉ ngơi trong căn cứ, tôi đứng dậy.

「Vậy thì, chúng ta bắt đầu chứ?」

Lên cấp.

Và cứ thế, tôi bắt đầu việc tăng cấp trong phế tích này.

Có vẻ khu vực này là nơi bọn quái vật nhãn cầu làm tổ.

Tôi tiếp tục giết lũ quái vật nhãn cầu trong khu vực dù chỉ có một mình.

Khoảng nửa ngày đã trôi qua từ khi tôi bắt đầu săn bọn quái vật.

Tôi không còn thấy bất kì con quái vật nhãn cầu nào nữa.

Tôi trở lại căn cứ và kiểm tra viên ngọc trong túi da của mình.

Màu vàng lục ban đầu vẫn chưa trở lại.

Sau khi xác nhận, tôi tiếp tục rời phòng và tiến xuống khu vực vẫn còn quái vật.

Tôi giết lũ quái vật ở khu vực bên dưới bằng những combo kĩ năng thông thường của mình.

Sau một khoảng thời gian làm vậy, quái vật trong khu vực đó cũng không còn xuất hiện nữa.

Tôi một lần nữa quay lại căn cứ.

Nhưng lần này màu của viên ngọc trong túi da đã trở lại.

Phần ăn hôm nay là thực phẩm dinh dưỡng dạng khối và trà ô long đựng trong chai PET.

Tôi thực sự biết ơn phần bổ sung dinh dưỡng này.

Bao bì thực phẩm cũng tương tự với thứ tôi thấy ở thế giới cũ.

Nó làm tôi quên rằng mình đang ở thế giới khác trong giây lát.

「Hương trái cây hử…」

Không ngờ là tôi lại khá thích hương vị này.

「Nhoàm…」

Đầu tiên là nhai bằng răng hàm.

Cảm như như nhai một cái bánh quy ẩm vậy.

「Nhoàm, nhoàm… nhoàm, nhoàm …」

Khối thức ăn vỡ tan ra trong miệng tôi.

Vị ngọt mềm mại lan tỏa từ khối thức ăn đó.

Tôi vẫn cảm thấy được vị ngọt nhẹ được giải phóng qua mùi hương của nó.

Tuy nhiên, tôi lại thấy là nó khá khô.

Không chậm trễ, tôi liền uống chai trà ô long.

「Ực, ực… ưm… khà!」

Tôi có thể thấy vị ngọt đang đọng lại trong miệng mình.

Không tệ.

Phần thực phẩm dinh dưỡng với vị bánh quy dễ dàng bị rửa trôi bởi phần chất lỏng đổ vào.

Khó có thể nói tôi là một người sành ăn.

Nhưng không ngờ là tôi lại thích kiểu ăn như thế này.

Ăn xong, tôi cắt nhỏ phần hộp giấy đựng phần thực phẩm dinh dưỡng ra.

Có lẽ chỉ là biện pháp tạm thời, nhưng giờ tôi đã có thể đánh răng, dù cái bàn chải lại khá cứng.

Tôi đã đặt một cái xương rồng trước cửa để đề phòng khi có ai đó tiếp cận.

Tôi không nghĩ là nó sẽ xảy ra, nhưng khả năng có quái vật xâm nhập vào đây không phải là không có.

Chà, thiết bị báo động bằng xương đó là vô nghĩa với lũ quái vật nhãn cầu trôi nổi.

Nhưng nếu chỉ là chống lại bọn quái vật nhãn cầu đó, tôi nghĩ là sẽ ổn thôi.

Nếu nó thực sự có thế tiến vào, thì vài cánh cửa trong phế tích này đã được mở ra.

Hoặc, đó chỉ là những gì tôi tự giải thích với bản thân khi chìm vào giấc ngủ.

Sau một thời gian dài, cuối cùng tôi đã có thể yên giấc mà không cần lo lắng về bất cứ thứ gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.