I Am The Monarch

Chương 24 - Chương 24:Trận chiến không mong đợi(4)


'Cái quỷ gì nữa đây?'

 'Bây giờ lại chuyện gì nữa vậy?'

Những phụ tá ngồi quanh xoay quay lại nhìn vào một chỗ.

"Tôi xin lỗi để làm gián đoạn trong khi mọi người nghỉ ngơi."

Roan cúi đầu và tiếp cận họ.

Gale, đang khát khao anh,cười nhẹ nhàng và gật đầu.

 "Được rồi. Có chuyện gì nào?"

"Tôi có chuyện muốn nói với ông."

Nghe vậy, Gale đặt túi nước xuống và quay lại. Các phụ tá cũng bắt đầu tâp trung lại xung quanh.

'Được thôi.Chúng ta sẽ lắng nghe cậu nói . '

 Sự giận dữ mãnh liệt xuất hiện trong mắt của các phụ tá. Roan đứng vững và giữ ánh mắt về phía Gale .Mặc dù nó đã được trang nghiêm hơn nhưng vẫn không được khéo léo cho lắm.

"Chúng ta phải đi giải cứu ba quân đội đang làm nhiệm vụ."

 "Mmm?."

 "Có vẻ như cậu chắc chắn rằng ba quân đội đang gặp nguy hiểm?!"

Ông nhìn vào đôi mắt của Roan để đánh giá-ít nhất thì không có sự run sợ.

"Đầu tiên, cậu chống lại bổn phận bằng cách nói rằng sẽ có thêm nhiều quái vật ở đó."

Nếu điều đó là đúng, ba đội làm nhiệm vụ đó đang như một con thỏ trong hang hổ. Ngay lúc này,Kennis lên tiếng

"Cậu nói rằng chúng ta phải giải cứu ba quân đội nghĩa là họ đang gặp nguy hiểm, đúng không?"

"Đúng vậy."

 Roan trả lời không hề do dự.

"Làm thế nào cậu có thể chắc chắn như vậy?"

Đó là một câu hỏi thực sự cần một câu trả lời,Kennis không nói chuyện như thể anh ấy đã phớt lờ Roan như trước đây.

'Bởi vì sau những điều Roan đã thể hiện, tôi không thể phớt lờ cậu ta.'

Lúc đầu khi nói rằng chúng ta đã phải xuyên qua đội quân ogre, Kennis nghĩ rằng đó là một điều điên rồ.

"Nhưng cũng giống như cậu ta nói, không có quái vật nào phía sau chúng."

Mặc dù chúng ta đã mất hơn 200 binh lính, nhưng cũng có nhiều người còn sống sót.

Đây không phải một điều tệ dù chúng ta đã rơi vào trận phục kích của địch

Điều đó có nghĩa là quyết định của Roan thực sự đúng đắn.

"Kiêu ngạo và kỹ năng là hai điều hoàn toàn khác."

Kennis không thích cách mà một lính mới phớt lờ mệnh lệnh, hàng ngũ và hành động theo ý bản thân.

Nhưng những hành động của Roan không phải là vô nghĩa mà là những kỹ năng thực sự, anh ta không thể phớt lờ cậu được nữa.

Kennis, người lang thang trên chiến trường trong nhiều năm, đang là phụ tá của quân đội Rose, là một người lính. Anh biết bản thân phải làm gì.

Roan hít một hơi thật sâu.

"Chúng ta đã thoát khỏi những con orges, orcs và goblins đuổi theo chúng ta. Sau đó,mọi người nghĩ chúng sẽ đi đâu? "

Ngón tay của cậu hướng về phía bắc.

“Chúng sẽ tiến đến vay bắt ba quân đội. Vì đó là lực lượng chính. "

"Mmm."

Kennis và những phụ tá khác thở dài kinh ngạc.

'Đúng là chúng không giống như đuổi theo chúng ta cho lắm.'

"Tại một thời điểm, chúng đều đã quay lại."

"Có vẻ như chúng đang trở lại rừng Int."

Gale đột ngột lên tiếng.

"Được thôi. Hãy cho những điều cậu nói là đúng. Tuy nhiên, lực lượng của chúng ta chỉ còn 600. Với số lượng lính thế này chúng ta có thể làm gì? Tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu quay trở lại trại của chúng ta và yêu cầu sự giúp đỡ. "

Nhiều phụ tá gật đầu đồng tính với ý kiến đó.

Nhưng Roan lại lắc đầu với vẻ mặt lạnh lùng.

"Trong khi đó, ba quân đội sẽ bị tiêu diệt."

"Mmm."

Điều đó buộc Gale phải suy nghĩ lại.Nhưng các phụ tá lại phản ứng khá gay gắt

"Thậm chí vậy, chúng ta cũng  không thể chết theo họ."

Đúng là việc giải cứu ba quân trong tình trạng này chẳng gì đang lao đầu vào tự sát.

Roan mỉm cười nhẹ nhàng và lắc đầu.

"Tôi có một chiến lược."

Đây là chiến lược của Ian người mà sau này được mệnh danh là chiến lược gia thiên tài.

Roan nhìn Gale và hỏi một cách cẩn thận.

"Liệu tôi có thể coi bản đồ quân sự? ."

"Bản đồ quân sự?!"

Gale suy nghĩ một lát và ra hiệu cho Dosen. Dosen gật đầu và lấy ra một cái cuộn giấy lớn từ ngực.

   Swuush.

Mảnh giấy cuộn bản đồ được mở ra.

 "Tôi đã mong đợi ở nó, nhưng thực sự thì nó còn thất vọng nhiều hơn những gì tôi nghĩ."

 Roan thở dài. Thật lúng túng khi nhìn bản đồ trước mặt cậu.

"Chậc,có lẽ tôi phải chờ 10 năm nữa mới có bản đồ chi tiết của vương quốc."

Và dĩ nhiên, đó cũng là một trong những tác phẩm của Ian Philip. Roan giữ lại sự hối tiếc của mình và chỉ vào một điểm của bản đồ bằng đầu ngón tay của mình.

 "Đây là vị trí hiện tại của chúng ta. Và ……… "

 Ngón tay di chuyển lên cao hơn một chút.

 “Đây có lẽ sẽ là nơi mà ba quân đội bị các quái vật bao vây. "

 Ngón tay của cậu chỉ xuống một khoảng.

"Và dòng sông này là sông Prely.Nó là một dòng sông lớn nhưng mực nước khá nông. "

Gale và những phụ tá đang nghe lời giải thích đều gật đầu. Bởi vì họ cũng biết rõ về sông Prely.

 "Và đặc biệt là bây giờ là mùa xuân, nó rất nông.mực nước chỉ cao đến hông của một người đàn ông trưởng thành."

Roan nhìn Gale và các phụ tá và tiếp tục nói.

 "Chúng ta sẽ thực hiện một chiến thuật ngập lụt."

Vào lúc đó, mọi người không khỏi cau mày.

 "Ngập lụt?"

Hầu như mọi người đều tỏ ra nghi ngời việc đó

"Cậu ta muốn sử dụng một chiến thuật ngập lụt ở sông Prely ngay bây giờ?"

"Có vẻ cậu ta không được bình thường cho lắm?”

Ai cũng nghĩ việc đó không đáng tin cậy.

 Nhưng mặt Roan vẫn tự tin. Ngón tay của cậu đặt Sông Prely và di chuyển về bên phải.

 Điểm.

Đầu ngón tay dừng lại.

 "Nơi này có câu trả lời."

Dududududu.

Tiếng bước chân ngựa. Roan vung roi vào con ngựa và hít một hơi thật sâu.

‘Ian Phillips tuyệt vời không chỉ bởi vì anh ấy tạo ra những chiến thuật kỳ diệu.'

Có nhiều lý do tại sao Ian được gọi là nhà chiến lược thiên tài xuất sắc, nhưng lý do lớn nhất là vào thời điểm ông biết tầm quan trọng của thông tin tốt hơn bất cứ ai khác. Ông đã điều hành một tổ chức thông tin trong vương quốc Rinse lần đầu tiên.

'Trước đó, bạn phải đưa một số tiền cho guild thông tin hoặc guild trộm. Đó là tất cả.'

Ian lấy và phân tích ngay cả những thông tin nhỏ mà không ai quan tâm. Do đó, ông có thể thu thập được nhiều thông tin tốt hơn bất cứ ai khác và với thông tin này, ông đã thực hiện các chiến lược hiệu quả nhất và hợp lý nhất.

"Cũng giống như trận đánh rừng Int vậy."

Ian tập trung vào thông tin mà không ai có thể phân tích trận đánh của rừng Int, hoặc thậm chí nếu họ biết họ cũng không biết phải xử lý thế nào.

'Hồ chứa tạm thời'

. Những nông dân ở đồng bằng của Pedian đã làm hồ chứa tạm thời ở sông Prely khi mùa đông kết thúc. Họ tập trung nước trong trường hợp họ thiếu nước vào mùa xuân,khi họ bắt đầu canh tác hàng năm. Bởi vì mỗi mùa xuân, sông Prely thực sự nông so với kích cỡ của nó..

 "Chúng ta sẽ phá hồ chứa ."

 Đó là những gì Ian nghĩ và chiến thuật Roan sẽ làm. Roan cưỡi ngựa và nhìn về phía tây. Nơi chứa hồ chứa tạm thời.

"Bây giờ thì có lẽ đội hình đã chuẩn bị xong."

Quân đội Rose đã được chia thành hai nhóm. Đội trưởng Gale dẫn đến hồ chứa tạm thời để cho nổ đập nước. Và đội Kennis và Roan đang dẫn đầu đã chạy về phía ba quân.

"Nó sẽ thật tệ nếu các đồng minh của chúng ta cũng bị cuốn vào chiến thuật ngập lụt.”

 Roan bình tĩnh nắm chặt dây cương.

"Phụ tá Kennis."

"Huh?"

Kennis, đang chạy ở phía trước, nhìn lại.

Roan trỏ ngón tay lên phía tay trái dòng sông.

"Chúng ta sẽ phải để lại một số cung thủ ở đây."

Kennis gật đầu và vẫy tay ra hiệu.

Một trong số những người lính đã rời khỏi hàng ngũ và bảo vệ nơi này.

Roan đã để lại các cung thủ trong chốc lát trong khi chạy về phía tây.

Họ chạy thật nhanh để đến được bên kia đồi

Cheng! Checheng! Cheng!

Có thể nghe thấy tiếng va chạm bằng kim loại.

"Giết hết!"

"Đừng quay lại!"

"Nếu không chúng ta  sẽ chết!"

Những tiếng hét không ngừng

Lúc này,khuôn mặt Roan biến dạng.

‘Sao lại như vậy?'

Khuôn mặt cậu đầy ngạc nhiên

Roan nhanh chóng thúc ngựa và hạ thấp tư thế của mình.

Con ngựa chạy như lông vũ và dừng ở đỉnh đồi.

Anh có thể nhìn thấy chiến trường với đôi mắt của mình từ đây.

default.jpg

"Sao ba quân đội lại ở đây?"

Đây là một tình huống bất ngờ.

Kennis cũng đuổi kịp ngay sau đó,tiếp cận cậu và hỏi.

"Theo như cậu đoán, các đồng đội của chúng ta có nên ở bên kia sông không? Nhưng……"

Ba lính đã vượt qua sông và bị ép về phía Nam.

Roan cắn môi dưới.

'Nó khác với những gì đã xảy ra.'

Ban đầu, ba quân đồng minh cần phải chiến đấu với những con quái vật ở phía bắc của con sông.

Một trận chiến bất ngờ một lần nữa.

"Nó chắc chắn đã khác đi. Nhưng…..'

Roan nhìn chằm chằm vào chiến trường với đôi mắt sắc bén.

Đầu cậu quay lại nhanh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng.

———

Hình ảnh sưu tầm,chỉ mang tính chất minh họa


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.