Kyoudai kara Kyoudai

Mục lục - Chương 17 + Chương 18


8 giờ sáng , trong lúc đang dụi mắt buồn ngủ , Oni-chan đi xuống từ tầng 2 .

… Ngay sau đó , anh ấy lại một lần nữa sắp ngủ gật .

" Aa, Chào buổi sáng , Onii-chan "

Tôi quyết định chào anh ấy với một nụ cười .

" C… buổi sáng "

" Em có chuẩn bị một ít bữa sáng đây … mặc dù nó là đồ thừa từ tối hôm qua "

" … Anh sẽ ăn nó … Oh ! Tomoki , em đang làm bài tập về nhà à ?"

" Vâng . Em đã làm được khoảng một tiếng rồi . Bài tập môn toán gần xong rồi "

" Anh biết rồi … vậy , hôm nay em có muốn ra ngoài không ? "

" Đi ra ngoài ạ ? Chúng ta lại đi mua sắm nữa sao ? "

" Không , chúng ta sẽ đi thuỷ cung "

" … Eh ? "

" Trong khoảng thời gian này , chúng ta sẽ " thử " hẹn hò "

" … C-cái ? "

{ A-anh ấy đang mời mình đi … đi …đi hẹn hò sao @[email protected] }

" … Có một số thứ anh muốn thử . Xin hãy ra ngoài với anh một chút thôi , nha "

" Anh có thể nói cho em lý do chúng ta ra ngoài không … và , chúng ta sẽ làm gì ạ ? "

" … Đó là một bí mật "

" Tại sao ạ ? "

" Nếu em đi em sẽ hiểu thôi . Vậy , chuẩn bị đi nhé "

" … ư-ừm , Nii-chan "

" Hửm ? "

" Về việc nghiên cứu thuốc giải của anh … có tiến triển gì không ạ ? "

" … Tiến trình của nó thực sự rất chậm . Anh đã làm việc suốt cả ngày và chỉ có 3 tiếng để ngủ tối hôm qua "

" 3 – Chỉ 3 tiếng thôi ư !?"

" Với anh thì 3 tiếng tương đương với 10 tiếng rồi "

" … Anh đang tự ép bản thân phải không ? "

" Hmm? Ngủ chỉ 3 tiếng đồng nghĩa với việc tự ép chính mình ư ? "

" Nếu vậy thì chắc mỗi người sẽ có một quan điểm riêng về việc đó …"

" Anh vẫn ổn … Nào , em hãy đi chuẩn bị đi "

Trong lúc nói vậy Nii-chan đi vào trong bếp .

Tôi- với một số cảm xúc lẫn lộn – đi lên phòng mình .

{ Mình sẽ không bao giờ nghĩ rằng Onii-chan lại tự ép bản thân mình đến thế … ngay cả khi mình vẫn sống bình thường … đã thế anh ấy còn có chế độ ăn uống không cân bằng và chẳng bao giờ chịu ăn rau " ( Trans : Thằng đó sẽ ăn bằng mọi giá nếu chú tiếp tục phồng má làm nũng )

Tôi đang cảm thấy mình thật tồi tệ …

" Nii-chan … !"

Tôi khẽ khóc nức nở .

——————————————————————————————————-

{ Theo quan điểm của anh ấy thì }

Tại sao lại là thuỷ cung nhỉ ?

Có vẻ như những nhà khoa học điều chế thuốc có ý nghĩ phức tạp hơn tôi nghĩ .

Về sau thì … nếu tôi làm điều đó , nó sẽ hoàn hảo , nhưng …

Trông tôi lúc này rất khủng khiếp .

Nếu tinh thần anh ấy không đủ mạnh , tôi có thể sẽ phải đối mặt với kết quả tồi tệ nhất có thể .

Tôi phải ngăn chặn điều đó bằng mọi cách .

" N-Nii-chan ~ "

" Tomoki , em đã sẵn … Woah !? … Tomoki , chuyện gì vậy ?"

( Góc nhìn của Onii-chan )

" …Em trông tệ lắm … phải không , Onii-chan ? "

" Không , không có vấn đề gì cả . Vậy chúng ta đi chứ ? "

Chúng tôi sau đó đi ăn sáng cùng nhau . Có vẻ như nó khó khăn hơn tôi tưởng .

" … Nii-chan , chúng ta sẽ đi bằng xe đạp tiếp phải không ạ ?"

" Không, hôm nay chúng ta sẽ đi xe buýt "

" Anh đã kiểm tra thời gian biểu chưa ?"

" Ah ? … Trong những lúc như thế này thì , nó không cần thiết đâu "

" Tại sao lại không cơ chứ … Khoan đợi đã "

Nói rồi ,Tomoki lấy thời gian biểu ra khỏi cặp của em ấy rồi xem nó . Trong khi Tomoki đang vừa nhìn thời gian biểu , vừa thỉnh thoảng liếc lên nhìn đồng hồ , em ấy trông rất moe .

" … Có lẽ , nếu chúng ta rời nhà đi bây giờ , chúng ta sẽ tới kịp "

Nói rồi , Tomoki cất thời gian biểu lại vào cặp rồi đột nhiên … em ấy nắm lấy tay tôi .

" !? … Sao vậy Tomoki ? "

" Không có gì đâu … chúng ta đi chứ ?"

" Eh ? Đ-được rồi …"

Nói rồi chúng tôi rời đi đến trạm xe buýt gần đó.

Trong lúc đang chờ xe buýt , không có bất cứ ai ở xung quanh chúng tôi … và lúc nào , Tomoki cũng vòng tay ôm tôi suốt .

{ Điều này thực sự tệ rồi đây , tệ rồi đây }

Dù không cần đến áo quần hay cái vòng tay … Em ấy vẫn mang lại một cảm giác giống như của một đứa con gái .

Linh hồn em ấy đã hoàn toàn bị biến thành con gái … Tomoki rồi sẽ không còn là Tomoki mà tôi biết nữa . Tính cách em ấy đang dần bị biến đổi .

Nếu cứ thế này thì… tôi sẽ không kiềm chế được ham muốn hôn em ấy vào lúc này mất .

và kết quả tồi tệ nhất có thể ập đến ngay lập tức .

Tại Thuỷ cung , không có một bóng người nào dù đang trong kỳ nghỉ hè .

" … Em muốn biết tại sao nơi này lại vắng vẻ thế , Nii-chan "

" Vì nó tồi tàn "

Thực ra , chỉ có duy nhất 4 bể nước ở đây , ở đây không hề có các loài cá quý hiêm ,hay chim cánh cụt hay cá he .

… điều đặc biệt duy nhất là một chút rạn san hô được mang lên từ Okinawa . Ngoài ra thì không còn gì khác ngoài việc nó quá tồi tàn .

Vì vậy , chúng tôi đã ngồi trước một bể nước .

Đây là một nơi rộng . Có lẽ để tạo bầu không khí của Thuỷ cung nên không có đèn sáng và chỉ có ánh sáng từ các bể chứa phát ra một cách lung linh .

" Nó thật đẹp phải không …"

" Đúng vậy … Tomoki "

" Dạ ?"

" Tại sao em không bỏ tay anh ra ?"

Tomoki đã giữ chặt tay tôi từ lúc ra khỏi nhà đến tận bây giờ.

Tôi đang rất hạnh phúc , rất vui nhưng …

" Anh nói buông tay anh ra !!!"

Tiếng thét của tôi vang khắp toà nhà .

Tomoki trông khá bối rối

" E-em xin lỗi , Nii-chan"

Trong khi em ấy thả tay tôi ra . Khuôn mặt em ấy trông như sắp khóc đến nơi .

—————————————————————————————————–

Trans : Bọn mày đừng cản tao , để tao vả sml thằng mặt l*n này cái đã


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.