Ore no Onna Tomodachi ga Saikou ni Kawaii

Chương 4: Đòi hỏi sự cảm thông từ bạn tiệc có sai không (1)


Mọi người sau đó khởi hành từ Cao Trung Asagi đến quầy karaoke đặt tại quận mua sắm trước nhà ga. Nhóm có tổng cộng chín người, gồm Jun, Reina, Momoko và những người khác, và hầu hết là con gái. Các cô gái đều quen biết với nhau thông qua cây cầu nối mang tên Reina. Một vài người trong số họ còn chẳng phải thành viên lớp 2-A. Có những cô đã học cùng lớp với “Nữ hoàng” từ sơ trung, số còn lại thì vào năm nhất cao trung.

Tên đực rựa duy nhất không ai khác mà chính là Kai. Trên đường đi, cậu liên tục bị các bóng hồng bao vây tứ phía.

“Ái chà, Aaaaash kìa!”

“Nghe đồn nhiều rồi, nhưng ai mà ngờ tớ lại có dịp được diện kiến cậu bạn trai lập dị của Myaakawa đâu chứ!” Dù biết là họ đang thật lòng chào đón, nhưng cậu vẫn cảm giác như mình đang bị đối xử như một con thú quý hiếm.

“Tên của tớ là K-a-i N-a-k-a-m-u-r-a! Không phải Ash!” cậu phàn nàn. Tuy vậy, bọn họ chỉ bật cười. Không ai thèm quan tâm đến lời nói của cậu cả.

“Với lại Kai cũng không phải bạn trai của tớ!” Jun bổ sung thêm.

“Chỉ là bạn thôi!” Dù cố hết sức giải thích, nhưng hai cô cậu cảm thấy như mình đang đàn gẩy tai trâu vậy.

“Ash nèèèè, “Vào những lúc riêng tư ấy, Myaakawa chiều chuộng cậu kiểu gì thế?” một cô nàng có làn da trắng vô tư chộp lấy cánh tay cậu, hỏi. Cảm giác cặp đào kia ép vào cánh tay khiến Kai vừa hứng khởi, lại vừa hoảng sợ như một con mồi đang bị một con rắn siết chặt đến chết. Nhận thức rằng cô nàng sẽ không buông tha cho đến khi có được câu trả lời, cậu không khỏi cảm thấy bất lực.

“Cậu yêu nhỏ ở điểm nào vậy? Gương mặt à? Hay là cặp vếu?” Shirayuki Saitou, bạn cùng lớp của cậu hỏi một câu vô cùng dứt khoát. Cô nàng được thừa hưởng mái tóc màu đỏ từ người mẹ gốc Hoa Kỳ của mình.

“Lúc làm chuyện ‘đó’ thì ai chủ động vậy?”

“Cậu có phải thuộc kiểu thích ‘truyền giáo’ không?” Một cô gái khác lên tiếng.

“Hay cậu thích ‘cưỡi ngựa xem hoa’?” người chị em song sinh của cô gái trên ngay lập tức thêm vào một câu hỏi ngớ ngẩn nữa. Trong tâm thức otaku của Kai, hình mẫu người chị gái tuyệt vời nhất là phải buộc tóc đuôi ngựa, còn em gái thì nên là tóc đuôi sam. Tuy vậy, đời lại không như mơ, mái tóc của cô em gái này lại là kiểu cắt ngắn năng động. Hẳn là cặp đôi này ghét bị người khác nhận nhầm lắm.

Mà thôi, hoàn cảnh mà Kai hiện đang lâm vào chính là như thế đấy. Có một điều cần phải chắc chắn, là ai nấy trong nhóm bạn của Reina cũng đều như tiên nữ hạ phàm. Nếu đổi lại là tên Kishimoto rơi vào tình cảnh này, nhất định hắn sẽ chết vì sung sướng tột độ. Tuy nhiên, một thằng con trai ế có thâm niên như Kai lại thấy sợ nhiều hơn vui.

Đáng lẽ họ phải tỏ ra đề phòng với con trai mới đúng chứ nhỉ?!

Là do ảo giác hay cậu đang lạc vào băng đảng Sakakibara toàn những đứa con gái hư hỏng trong lời đồn? Kai nhìn về phía Reina, cầu sự trợ giúp.

“Bọn họ thiếu ý tứ quá, mong cậu thứ lỗi nhé Ash.” Reina xin lỗi. “Họ chỉ đang có tỏ ra cởi mở với cậu thôi.”

“Không cần phải cẩn thận làm gì với cái loại otaku yếu đuối như C-Ậ-U☆ Đừng có mà hiểu lầm nhééÉé!” Momoko cười nhạo. Lời của Reina tuy dễ nghe nhưng Kai kết luận rằng những gì mà Momoko nói có thể mới chính là sự thật.

Đám con gái vẫn không rời cậu nữa bước, ngay cả khi đã bước vào căn phòng ở quầy karaoke. Kai bị kẹp giữa cô nàng da trắng lúc nãy và một cô gái khác trên chiếc ghế sofa. “T-thế này không phải hơi gần rồi sao mấy cậu?” cậu lo lắng hỏi.

“Há? Cậu sợ bị Myaakawa nhìn à?”

“Haha, nhỏ sẽ trút giận lên người cậu hay gì?”

“Đáng yêu quá đi ♥”

Sao bỗng dưng cậu lại như cái nam châm hút gái thế này?!

Thắc mắc của Kai không hề vô lý. Cậu biết thừa họ đang ra sức gạ gẫm chỉ để được chứng kiến cảnh tượng Jun lên cơn ghen ngàn năm có một mà thôi.

Jun cũng đã nhận ra âm mưu đó. Dù ngồi giữa Reina và Momoko và ngay đối diện Kai, nhưng cô nàng không hề tỏ ra lo lắng hay để tâm đến tình hình mà chỉ bình thản nghịch ngợm chiếc ống hút trong phần đồ uống vừa gọi. “Chúc mừng nhé Kai. Cậu nổi tiếng thật đấy. Sao không nhân cơ hội này mà sơ soạng bộ ngực của Nocchi một tí đi nhỉ?” Jun nói ra những lời khó hiểu với vẻ mặt bình tĩnh.

Những cô gái bên cạnh Kai tỏ ra vô cùng bất ngờ. “Myaakawa cứng thật đấy!” một người cười phá lên.

“Có khi nào hai người này đã gắn kết như vợ chồng rồi nên nhỏ mới bình tĩnh vậy chăng?”

“Cậu đừng để mắc lừa, nhỏ chỉ đang giả vờ thôi!” giọng Nocchi vang lên ở chỗ ngồi phía bên tay phải của Kai, dường như vẫn quyết theo đuổi vấn đề này. Nocchi sở hữu làn da rám nắng, dáng người cao ráo, gương mặt sáng sủa và là dân chơi thể thao. Kai không hề biết rằng cô nàng nằm trong nhóm cá biệt của đội bóng chuyền nữ. Dù thường xuyên bỏ tập (như hôm nay), nhưng hình thể của cô lại phù hợp với vị trí đối chuyền của đội. Còn làn da rám nắng là từ các hoạt động khác mà có chứ không phải bóng chuyền (nói gì thì bóng chuyền cũng là môn thể thao trong nhà cơ mà).

“Nhỏ có khi còn chẳng quan tâm về vấn đề chồng mình có ngoại tình hay không đâu!  Tớ sẽ cho Ash sờ ngực mình để chứng minh!” Nocchi tuyên bố. Dùng hai tay kéo chiếc áo khoác đồng phục lên, cô nàng không ngần ngại phô bày vùng ngực của mình. Chúng trông “màu mỡ” không khác gì của Jun cả.

Người “tầm thường vào hàng chờ thì thím nghĩ mình có thể hát được sao?!  À đúng rồi. Chắc là giả vờ vừa múa may quay cuồng vừa hát rống lên mấy câu “Whoo! Nya!”  cũng được đấy!

Kai thầm chế giễu.

Sở thích không phải là thứ mà ta không thể miễn cưỡng áp đặt lên người khác, Việc Momoko ép cậu phải ra mặt tại một buổi karaoke của người “tầm thường” đúng là khó mà vui vẻ được. Tuy nhiên, chơi một bài nhạc anime trước những người ngoại đạo vừa gây khó chịu, lại còn chẳng khác nào một sự báng bổ đến tác phẩm kinh điển như “Koi wa Chaos no Shimobenari” vậy. Cậu không thể chịu đựng được điều đó. Hiểu được ẩn ý của nhỏ, Kai nhẫn nhục từ chối một lần nữa.

“Ưưưư, mất cả hứng~ Ash đúng là một cái tên ủ rột~ Một kẻ thất bại không có cuộc sống~☆” Momoko giở giọng nhạo báng khiến Kai thấy tức sôi máu.

Bị gọi là “ủ rột” thì thôi cũng được.  Cậu không thể nào tinh tế bằng những “tia nắng mùa hạ” như họ, cũng không sở hữu nét nam tính nào nổi trội.

Tuy vậy, cậu phản đối việc bị gọi là một tên “thất bại không có cuộc sống.” Đồng ý việc nhóm bạn của Jun tập hợp những người luôn rộn với xã hội, nhưng như thế không có nghĩa cậu mặc nhiên trở thành một tên “thất bại không có cuộc sống.” Cậu luôn hạnh phúc vời niềm đam mê của một otaku qua từng ngày, và luôn cày cuốc như trâu tại nơi làm việc bán thời gian để dành dụm cho sở thích ấy, đó là chưa kể đến việc cậu thường xuyên có mặt tại Comiket nữa. Nếu đấy không phải là một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc thì cái nào mới phải cơ chứ?

Bị xúc phạm, Kai liền phản công. “Mihara à, cậu muốn hát cùng tớ đến thế sao? Cậu đang định câu dẫn một đứa con trai đấy à? Bị nứng hả con đĩ?”

“CÁI?! MÀY VỪA NÓI CÁI GÌ?!” Momoko ngay lập tức rít lên, hai mắt trừng lên vì lên vì phẫn nộ. Được nhìn thấy con nhỏ này lộ nguyên hình, dù ngắn ngủi nhưng cũng khiến Kai vô cùng hả hê.

Momoko sau đó liền lấy lại trạng thái cũ, tông giọng chói tai khi nãy cũng không còn nữa. “Ôi-ôi chà, sao cậu lại độc mồm độc miệng vậy Ash~☆ Tớ cứ tưởng bọn mình là bạn chứ! Tớ chỉ đang muốn giúp bạn trai của Myaakawa hoà nhập với mọi người thôi mà~” nhỏ sụt sịt. “Thế mà làm ơn mắc oán, lại bị người ta chửi là ‘con đĩ’ vậy hà~☆”

“Ờ, ờ, nhưng cậu lại để ý đến người yêu của bạn mình. Đấy gọi là đĩ chứ còn gì nữa?”

“Tớ KHÔNG phải là ĐĨ, KHÔNG PHẢI LÀ ĐĨ!”

“Vậy thì… một đối tượng không thể hẹn hò cùng thì sao?”

“Tớ không ở đây để bị cái đồ quỷ tha ma bắt nhà cậu đánh giá đâu~☆ Chẳng phải tớ đã từng nói là con gái chỉ cần gương mặt xinh đẹp là đủ rồi sao~! Và tớ lúc nào cũng nổi tiếng cả~”

“Thế thì đúng là đĩ rồi.”

“TỚ KHÔNG PHẢI ĐĨ!!!”

Kai chỉ có ý đùa giỡn, nhưng Momoko lại không coi đó là trò đùa nữa. Mà, những pha phản ứng tức thời của nhỏ cũng có hơi buồn cười thật. Cô gái da trắng và cặp song sinh cười thầm với nhau như vừa tìm ra được một trò tiêu khiển mới.

Hiểu rồi. Hoá ra bọn họ cho con nhỏ Momoko phiền vãi cứt này vào nhóm không phải chỉ vì cái diện mạo.

Kai thầm bái phục họ theo một cách kì lạ.

Quý cô “Cáu kỉnh” có vẻ đã mất hết sự bình tĩnh. Momoko đứng phắt dậy, nắm lấy viền váy, hét lên “Nếu tao là một con đĩ thì thằng khốn nhà mày tự đến đây mà xem tao có còn trinh không này!!!”

“QUÁ LẮM RỒI—thật không ra cái thể thống gì!” Giọng của Reina liền vang lên như sấm rền. Jun đánh nhẹ một cú vào đầu Momoko.

“Úi…” Momoko rên rỉ cuộn người, hai tay ôm lấy đầu đầy thống khổ.

Các cô gái khác được dịp cười bể bụng, hai chân vung vẩy tứ phía. Thật đúng là một cảnh tượng hoành tráng với cánh đàn ông con trai. Kai im lặng nhìn xuống dưới đất, giả vờ như mình không nhìn thấy gì cả.

Thực ra là cậu đã nhìn no căng con mắt luôn rồi. Nếu Kishimoto và Matsuda mà biết thì cậu khó mà toàn mạng..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.