Ore no Shibou Flag ga Todomaru Tokoro wo Shiranai

Chương 3


Trans: Kdun

Đáng nhẽ up sớm hơn nhưng mà Michos làm 2.1 cuốn quá ~~

———————————————————————————————————————————-

 (Góc nhìn của Harold)

Ngày hôm sau, Harold đang khá vội vàng với vấn đề về luồng chướng khí, nên cậu quyết định cùng Liner và những người khác tiến vào ngọn núi lúc sáng sớm. Lifa cũng đã chuẩn bị hoàn tất, nhưng một trong những lí do chính khiến cậu quyết định khởi hành vào sáng sớm là vì cậu lo lắng về việc bản thân có thể sẽ lỡ dựng một vài cái flag kì lạ nào đó nếu như cậu ở lại nhà Sumeragi quá lâu.

Harold là người sẽ dẫn đầu cả nhóm tiến vào khu vực cấm, trước khi đi cậu đưa một ánh mắt vô cảm hướng thẳng về phía Itsuki, người đang cực kì lo lắng cho cậu và Erica, như thể một người mẹ đang lo lắng cho đứa con sắp lên chuyến tàu khởi hành tới thủ đô. Nhưng trước khi rời đi, có vài thứ Harold cần phải nói

【”Ngươi ở đây làm cái quái gì?”】

【”Vì tôi là tuỳ tùng của Erica-sama.”】

Juno cũng xuất hiện trong nhóm. Nó cũng không có gì lạ nếu xét tới vị trí và khả năng của cô ấy, nhưng cô vẫn còn đang mặc bộ tạp dề nấu ăn, như mọi khi. Bộ trang phục này của cô không phù hợp nếu như nhóm tiến vào trong các khe núi hẹp.

Nó cũng áp dụng cho mọi thành viên nữ ở đây, như việc Erica hiện tại cũng đang mặc một bộ kimono, Lifa thì mặc váy ngắn và Collete thì vẫn đang mặc bộ trang phục đến từ làng của mình. Tất cả mọi người ở đây đều đang mặc chính xác bộ quần áo mà họ luôn mặc trong trò chơi.

Nhưng Harold cũng đành phải bắt bản thân không để tâm tới những vấn đề như thế này.

Hơn nữa, nó cũng tiện hơn cho cho cậu trong việc theo dõi hành động và các tình huống bất ngờ mà nhóm có thể gặp phải.

【”…Sao cũng được. Giờ thì, lũ các ngươi, cầm lấy cái này đi.”】

【”Cái gì đây.”】

【”Đây là thuốc để ức chế hậu quả của luồng chướng khí. Uống nó trước khi tiến vào ngọn núi.”】

Harold đưa cho từng người viên thuốc kháng sinh được dự trữ trong kho của nhà Sumeragi. Cậu ta đã mang thêm một vài viên bên mình, để đề phòng trường hợp cuộc thám hiểm này kéo dài lâu hơn dự tính.

Nhưng liệu có phải chỉ cần có viên thuốc là luồng chướng khí sẽ không ảnh hưởng gì đến họ không? Thật ra thì, vấn đề không đơn giản như thế. Không quan trọng là số lượng thuốc nhiều bao nhiêu, nếu càng tiếp xúc với luồng chướng khí, thì hiệu quả mà viên thuốc mang lại cũng sẽ giảm dần. Có vẻ như một người đã sử dụng thuốc từ 1-2 lần sẽ không phải chịu hậu quả gì từ việc tiếp xúc với luồng chướng khí, nhưng rủi ro sẽ gia tăng khi họ tiếp xúc với nó nhiều hơn. Vậy nên vấn đề cuối cùng vẫn là, khu rừng của lãnh thổ nhà Sumeragi sẽ mãi mãi vô dụng nếu như họ không giải quyết được luồng chướng khí.

Nhà Sumeragi đã đi đến kết luận này qua vô số cuộc điều tra về cách giải quyết luồng chướng khí. Hơn nữa, trong nguyên cũng tác không hề nhắc đến việc là chỉ cần chế ra thuốc kháng sinh và uống nó là có thể hoàn thành sự kiện.

【”Nhưng, như ta đã cảnh báo ngày hôm qua, nó không có nghĩa là ngươi sẽ sống khoẻ nếu hít phải luồng chướng khí quá lâu. Vậy nên chúng ta phải giải quyết vụ này càng nhanh càng tốt trước khi viên thuốc hết tác dụng.”】

【”Tôi sẽ làm vậy. Nhưng hình như luồng chướng khí ở khu rừng lan ra khá xa đấy, phải chứ?”】

【”Ta đã hình dung được đích đến của chúng ta rồi.”】

【”…Chết tiệt, cậu đúng là biết nhiều thật đấy…”】

Mặc cho ánh mắt như thể đang nhìn một sinh vật ngoài hành tinh của Hugo, thông tin này cũng chỉ là do Harold biết được qua trò chơi. Cậu nhận ra là có một nơi trên bản đồ lãnh thổ đã viết chồng lên một hầm ngục đến từ nguyên tác, nên cậu quyết định là sẽ đến đó đầu tiên.

Đương nhiên, sẽ có một vài nơi ở trên bản đồ của thế giới này khác hoàn toàn với bản đồ trong trò chơi bởi sự khác biệt trong quy mô của chúng, nhưng phương pháp của Harold nhìn chung vẫn hiệu quả hơn việc mạo hiểm trong bóng tối và tìm kiếm xung quanh trong vô vọng.

Cơ mà, có vẻ như hiểu biết của Harold về cốt truyện gốc đã khiến Hugo và những người khác cảm thấy hơi kỳ lạ, ai mà lại đi nghĩ rằng thế giới này giống như một game mà Harold từng chơi ở quá khứ cơ chứ.

Khi đã nói vậy, ở trong tình huống như thế này, đây không phải là lúc để cậu kiềm hãm bản thân, vậy nên Harold không còn lựa chọn nào khác ngoài trưng ra một thái độ khiêu khích.

【”Đương nhiên là ta biết. Ngươi nghĩ ta là ai?”】

【”Nghĩ rằng bản thân cũng đang phải đồng tình với cậu khiến tôi hơi rùng mình đấy.”】

【”Bỏ nó qua một bên đi, còn ngươi Liner.”】

【”Mhm?”】

【”Ngươi tốt hơn hết là ghi nhớ kĩ những gì mà ta đã nói với ngươi hôm qua đấy.”】

【”Hmm,ừmmm…Chướng khí rất nguy hiểm, vậy nên chúng ta không được hít vào quá nhiều, và vì ma thú ở đó rất cuồng bạo, nên chúng ta phải chú ý…hình như chỉ có vậy thôi á?”】

【”30/100.”】

Harold hoàn toàn bác bỏ câu trả lời của Liner. Những gì mà Liner vừa nói chỉ là một phần của những gì mà họ đã thảo luận vào ngày hôm qua, cậu đã nhắc nhở Liner cách để phòng trách những hiểm nguy mà cậu ta vừa trả lời, nhưng có vẻ như nó chỉ là nước đổ đầu vịt. Một đứa trẻ ngờ nghệch mà lại đang trên con đường trở thành một người vĩ đại.

Kế hoạch thật sự mà Harold đã nói với mọi người vào tối qua là:“Hiện tại, chúng ta phải ưu tiên tốc độ là trên hết. Chúng ta bắt buộc phải rời khỏi khu vực cấm càng nhanh càng tốt đề phòng trường hợp hít phải quá nhiều chướng khí. Vì thế, chúng ta cần phải xác định vị trí của thiết bị đó càng nhanh càng tốt, và đừng có làm mấy chuyện thừa thãi.

Nếu các ngươi chiến đấu, thì việc đó sẽ khiến hô hấp của các ngươi nhanh hơn bình thường, và kết quả là các ngươi sẽ hít phải nhiều chướng khí hơn. Tệ hơn nữa là, luồng chướng khí đã hành hưởng tới lũ ma thú hít phải nó và khiến cho bọn chúng luôn ở trong trạng thái cuồng bạo. Thế nên, liệu hồn mà tránh xa các trận chiến không cần thiết, trừ khi các ngươi không còn lựa chọn nào khác.

Kể từ giờ các ngươi phải luôn cảnh giác với lũ ma thú và mọi thứ xung quanh mình.”

Đó là những gì mà Harold đã nói, và hiện tại, Liner có lẽ đã nhớ được tất cả điều đó bằng cách này hay cách khác và cậu ta chắc đã có một khoảng thời gian khó khăn để sắp xếp đống thông tin trong đầu và biến chúng thành lời nói.

【”Ngươi như một con lợn hoang vậy. Giả dụ nếu có bất trắc gì xảy ra, thì ngươi chỉ biết cắm đầu xông thẳng về phía trước mà không để ý gì đến xung quanh, và ngươi thậm chí còn có thể sẽ làm liên luỵ tới người khác vì cái hành động ngu xuẩn đó.”】

【”Ugh-…”】

Liner dường như không còn gì để nói, có thể là do cậu nhận thức được những điều mà Harold vừa nói là hoàn toàn chính xác. Bên cạnh những thiếu xót đó, cậu còn là một người có niềm tin mạnh mẽ vào chính nghĩa đến mức mù quáng, nhưng chính vì thế cậu mới là một nhân vật hoàn hảo xứng với 2 chữ “Anh hùng”. Sự thẳng thắn đó lại chính là động lực mạnh mẽ giúp cậu tiến xa hơn.

Tuy nhiên, lần này thì không, sự kiện này sẽ được giải quyết nhanh chóng và suôn sẻ hơn nếu Liner chịu nghe theo chỉ dẫn của Harold một cách tử tế, vậy nên cậu đưa cho cậu ta một lời cảnh cáo.

【”Nếu ngươi gặp phải bất kì con ma thú nào, thì liệu hồn mà tránh xa nó ra, đừng có làm mấy việc ngu xuẩn như chiến đấu với nó. Hiểu chưa tên khốn?”】

【”Được!.”】

Mặc cho bản thân câu trả lời khá quả quyết, nhưng liệu Liner có thật sự nghe theo không mới là vấn đề.

Một bên khác, Collete cũng làm ra một tiếng thở dài, có vẻ như cô cũng nhận thức được con người của Liner.

Mà, Harold cũng không thật sự nghĩ rằng họ sẽ phải gặp mối nguy nào quá lớn vì tổ đội này đã mạnh hơn rất nhiều so với trong nguyên tác, tuy vậy, cẩn thận cũng không thừa. Cả nhóm tiếp tục tiến lên phía trước một lúc cho tới khi họ đến được chân núi, lối vào ở đây đã bị phong toả vài năm trước.

Những hàng rào và biển báo được đặt ở đây để đề phòng, nhưng đống hàng rào có vẻ hơi tuỳ tiện. Ai muốn vào thì vào.

(—-Chờ chút đã, mình bị làm sao vậy chứ?!)

Cô cảm thấy xấu hổ trong khi gương mặt thì đỏ bừng lại bởi suy nghĩ của bản thân, kiểu như:“Giá như thời gian dừng lại ngay lúc này thì tốt biết bao”, và kiểu kiểu vậy. Ngay từ đầu cô còn không biết tại sao tình huống này lại xảy ra.

【”Tsk, chướng khí ở đây đặc quá nhỉ, chẳng biết là tìm kiếm ma thú ở đây còn có ý nghĩ gì không nữa.”】

Harold nói điều đó trong khi đang ôm lấy Erica. Chướng khí đã hạn chế tầm nhìn của họ đến một mức rất tồi tệ.

【”Xin lỗi, tôi đã không nhận ra.”】(Francis)

【”Erica-sama, cô ổn chứ?”】(Juno)

Chạy đến gần phía cả hai là Francis và Juno. Dựa theo lời nói và hành vi của họ, có vẻ như có một con ma thú nào đó đã lén tấn công Erica từ đằng sau, vậy nên Harold đã kéo cô về phía mình và rồi giết chết ma thú đó.

Erica nhìn ra đằng sau mình để xác nhận trong khi vẫn trong vòng tay của Harold.

Và mặc dù, tình huống này hơi bất ngờ, nhưng cô cũng không thể nói với Harold rằng cô muốn cậu thả mình ra được.

Tuy vậy, cái ôm đó cũng không kéo dài được lâu. Harold đã sớm nới lỏng sức của cánh tay và tách bản thân khỏi Erica.

Cô ấy bằng cách nào đó đã ngăn bản thân không thốt lên câu:“ Ah!”. Còn về Harold, cậu một lần nữa lại đưa mắt nhìn thẳng vào cô. Lúc đó, gương mặt của Erica nóng bừng lên.

【”Erica.”】

【”…Vâng.”】

【”Cô có hiểu tình huống mà cô vừa vướng vào không? Giờ không phải là lúc cho mấy cái suy nghĩ vớ vẩn của cô đâu.”】

【”Tôi xin lỗi.”】

Lời mắng mỏ đó là điều hiển nhiên. Erica trở nên cực kì buồn bã bởi vì cô đã không chú ý tới lời cảnh báo trước đó của cậu.

Cô cảm thấy rằng nước mắt của mình có thể sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào nếu cô thả lỏng dù chỉ một khắc.

【”…Nếu hiểu rồi thì nhấc cái chân lên và đi nhanh đi.”】

Từ câu nói đó, có thể thấy Harold đang cảm thấy phiền nhiễu. Tuy nhiên, cùng lúc đó, cậu nắm lấy cổ tay của Erica và tiếp tục kéo cô đi về phía trước.

【”Gì vậy?A-anou…Harold-sama?”】

【”Ngậm miệng. Cứ im lặng và đi theo ta đi.”】

【”V-vâng.”】

“Do ngài ấy xấu tính ư, hay chỉ là do mình quá ngốc?” Erica tự hỏi

Mặc cho suy nghĩ của cô về cảm giác đau đớn và khó khăn khi muốn bước đi cạnh cậu ấy, nhưng chỉ với vài câu như thế, cậu cũng đã khiến cho cô quyết tâm đi theo cậu tới tận cùng của thế giới.

Harold có lẽ cũng không thật sự có ý nghĩa sâu xa nào đằng sau lời nói đó cả, nhưng cậu cũng đã một lần nữa khích lệ Erica.

【”…Ngài ấy đúng là xấu tính mà.”】

Khi Erica lẩm bẩm câu đó mà không một ai nghe thấy, cô nhìn thẳng xuống mặt đất và những giọt nước mắt của cô rơi xuống trong khi đang nở một nụ cười hạnh phúc.

———————————————————————————————————————————-

Đọc xong chap này thấy ấm hẳn lên (ミ ̄ー ̄ミ)

Chúc mọi người ngủ ngon.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.