Ore wo Suki Nano wa Omae Dake ka yo

Chương 3


Hoàn toàn là lỗi của con nhỏ Pansy đó khi đã khiến tôi muộn buổi họp ở hội học sinh. Cô ta thực sự là đứa tồi tệ nhất rồi đấy.

Hội học sinh rất khó chịu với những thành viên đến họp muộn, chỉ có trường hợp của hội trưởng Cosmos và một số người đến sát giờ là ngoại lệ.

Khi tôi trở lại văn phòng của hội học sinh, chắc chắn là tôi sẽ bị mọi người mắng cho một trận. Haa…

“ Jouro-kun! ”

“ Huh? Hội trưởng Cosmos đấy ạ? ”

Khi đang đi dọc hành lang với tâm trạng thẫn thờ thì đột nhiên hội trưởng Cosmos xuất hiện trước mặt tôi.

Hơn nữa, biểu hiện của chị ấy trông có vẻ khá là bối rối và pha thêm chút hấp tấp.

Có lẽ vì tôi quá chậm chạp nên Senpai mới lo lắng và đi tìm tôi. Nếu mọi chuyện đúng như tôi nghĩ như vậy thì tốt biết mấy nhỉ?

“ Chị xin lỗi! ”

“ Eh? ”

Nhưng nằm ngoài dự đoán của tôi, thứ đầu tiên được thốt ra từ miệng của hội trưởng là một lời xin lỗi.

Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao một người như chị ấy mà lại cúi đầu xin lỗi trước một tên hậu bối như tôi?

“ À thì… Về cái quyển sách mà chị nhờ em lấy giúp ấy, hoá ra là Yamada đã đến thư viện và mượn nó từ lúc nghỉ trưa. Chị đã định nói với em hồi nãy rồi đó, nhưng mà chị không hề có thông tin liên lạc của Jouro-kun… V-Vì vậy chị mới đi tìm em… Chị thực sự rất xin lỗi! ”

“ À, ừm… Nó ổn mà. Chị không cần quá lo lắng đâu ạ. ”

“ Vậy, Vậy sao? Thật là tốt quá. ”

Tôi thực sự đã cực kì bối rối khi trả lời chị ấy.

Thực sự là chị nên biết rằng là em đã mượn được nó từ Pansy rồi. Nếu những gì chị nói nãy giờ là sự thật, vậy em đang cầm cái quái gì đây… ?

“ Và em cũng không cần lo về vấn đề thời gian đâu. Chị sẽ giải thích với mọi người. ”

“ A, em… cảm ơn ạ. ”

Vì đã quá mệt mỏi với con nhỏ Pansy kia nên tôi đã quên không kiểm tra thứ mình vừa lấy.

Vừa kinh hãi, tôi vừa lấy cuốn sách ra khỏi cặp để xem tiêu đề của nó,

“Truyện ngụ ngôn về các loài côn trùng”.

PAAAANSYYYYYYY!

Bì-Bình tĩnh nào! Con nhỏ đó không hề ở đây đâu.

Nghĩ về việc trả thù lúc này thực sự là vô ích. Làm vậy chỉ khiến tôi rước thêm hoạ vào thân.

Mọi người nên hiểu được tầm quan trọng của chiến lược “ chuồn là thượng sách ” vào những lúc như thế này.

“ Mà, nếu tụi mình cứ đứng nói chuyện như này thì sẽ chắn lối đi của người khác đấy. Cùng quay về hội học sinh thôi nào, Jouro-kun. ”

“ Tuân lệnh. ”

Chà… Vì đã được tận mắt nhìn thấy nụ cười của hội trưởng Cosmos, tôi có lẽ phải kiềm chế bản thân lại thôi.

Tôi vừa trải qua một đống rắc rối, nên nhận lấy một phần thưởng như này chắc là ổn nhỉ?

                                                                                                             ***

Cuối cùng buổi họp của hội học sinh cũng được diễn ra ngay khi tôi và Cosmos-senpai quay trở lại.

Chủ đề chính của hôm nay là về “ Ngân sách câu lạc bộ ”.

Hàng năm, hội học sinh luôn là đơn vị chịu trách nhiệm cho việc cung cấp vốn cho mỗi câu lạc bộ.

Năm vừa rồi, chúng tôi còn thưởng thêm cho những tập thể có thành tích xuất sắc, dựa vào các hoạt động của họ. Thành thật mà nói, mỗi người trong chúng tôi đều có quyền đưa ra ý kiến của bản thân cho vấn đề này. Tuy nhiên, quyết định sau cùng vẫn thuộc về hội trưởng Cosmos, và không ai có quyền phản đối nó cả.

Một tay cầm cuốn sổ màu hoa anh đào, thứ mà thường được gọi là “ Sổ của Cosmos ”, chị ấy viết lên bảng thành tích cũng như trở ngại của những hoạt động câu lạc bộ vào năm ngoái đã để lại.

Theo một số lời đồn, có vẻ như mọi thông tin mật trong trường đều được nằm trong cuốn sổ ấy, kể cả đề kiểm tra. Do đó, nói hội trưởng Cosmos có toàn quyền kiểm soát trường chúng tôi cũng không sai.

Tuy nhiên, lời đồn vẫn chỉ là lời đồn thôi.

“ Nhắc đến chủ đề của ngày hôm nay, tôi nghĩ rằng chúng ta nên chia theo cặp để đi kiểm tra từng câu lạc bộ một. ”

“ Đã rõ, thưa hội trưởng! ”

Tất cả mọi người đều tán thành ý kiến của hội trưởng, và sau đó tên của các cặp được viết lần lượt lên bảng.

Hả? Cái gì cơ? Người mà tôi được ghép chung với… là Cosmos-senpai ư!?

“ Jouro-kun, chị và em sẽ đi kiểm tra các câu lạc bộ thể thao là chủ yếu thôi. Nếu chị nhớ không nhầm thì em là bạn thân của Ooga-kun và Hinata-san nhỉ? ”

“ Đ-Đúng rồi ạ! ”

“ Hai người bọn họ đều là niềm tự hào lớn của trường ta, và còn rất thân với em nữa. Vì vậy, Jouro-kun sẽ rất giúp ích cho chị trong công việc này đấy. ”

Sun-chan, Himawari nữa, quá tuyệt!

Giờ thì tôi thấy được lợi ích lớn của việc làm bạn với hai người rồi đấy.

“ Vậy thì, chúng ta đi thôi nhỉ? Chúng ta cần phải khẩn trương nhất có thể nếu không giờ sinh hoạt câu lạc bộ của họ sẽ kết thúc đó… À mà trước đó thì… ”

Tôi đã nghĩ rằng chị ấy sẽ nói “ Đi thôi! ” với một tinh thần phấn chấn vô cùng, nhưng hội trưởng Cosmos lại lấy điện thoại ra thay vì làm thế.

“ Sau những gì đã xảy ra hôm nay, chị nhận ra rằng thật bất tiện khi không biết số điện thoại của em. Vậy em nghĩ sao về điều này? Nếu em không phiền thì chúng ta trao đổi thông tin liên lạc được chứ? ”

“ Eh! Chị nói thật đấy à? ”

“ Có gì đáng phải ngạc nhiên sao? Ừm… Nếu em không muốn thì thôi vậy. ”

Trong thoáng chốc, hội trưởng Cosmos có một biểu cảm khá là áy náy, và tôi ngạc nhiên đến mức há hốc mồm lúc nào chẳng hay.

“ Không phải đâu! Em hoàn toàn thấy ổn với nó mà! ”

“ Thật may quá. Vậy thì chúng ta làm ngay bây giờ chứ? ”

“ Tất nhiên là được rồi ạ! ”

Tôi không thể tin là mình đã có được thông tin liên lạc của hội trưởng!

Tôi thực sự sướng như điên với điên này! Quá sung sướng luôn ấy!

Pansy à, trước đó tôi căm ghét cậu như thể cậu vừa lấy mạng cha mẹ tôi vậy. Nhưng giờ thì có lẽ cậu sẽ được tha thứ.

Cậu thực sự là một con quỷ đội lốt người đấy, cậu biết chứ. Tuy nhiên, chỉ lúc này thôi, tôi sẽ thăng chức cậu lên thành Thần tình yêu.

Sau đó, tôi nhanh chóng rút điện thoại ra để trao đổi thông tin với hội trưởng.

Đây chắc chắn sẽ là một ngày không quên trong cuộc đời của tôi.

                                                                                                             ***

“ Đầu tiên chúng ta sẽ tới câu lạc bộ quần vợt, sau đó sẽ là bóng đá và cuối cùng là bóng chày. ”

Hội trưởng Cosmos nói với một giọng đầy hồ hởi trong khi chúng tôi đang đi ra khỏi toà nhà.

“ Sân quần vợt là nơi xa nhất trong số các địa điểm mà chúng ta cần đến đấy. Liệu nó có ổn không vậy? ”

Có vẻ như tôi vừa có một ý tưởng ngu ngốc. Đáng ra sân tập của câu lạc bộ bóng chày là nơi mà hai người bọn tôi nên tới kiểm tra đầu tiên.

Thêm nữa trường của chúng tôi rất rộng, nên việc đi tới những địa điểm gần trước sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều.

“ Mặc dù thế, thời gian sinh hoạt của câu lạc bộ quần vợt lại ngắn hơn câu lạc bộ bóng đá và bóng chày. Chị sẽ xem xét điều này. ”

“ Đã hiểu ạ. ”

Đúng như mong đợi từ một người hội trưởng, Cosmos-senpai thực sự rất đỉnh trong khoản tính toán thời gian.

“ Vậy thì, mình đi chứ? Mong em chiếu cố chị nhé! ”

“ Tất nhiên rồi ạ! Chị cũng chiếu cố em nhé! ”

Chậc, em sẽ có đầy động lực để làm việc nếu chị vừa nháy mắt, vừa nói vậy đó!

Đ-Được rồi, cố hết sức nào!

                                                                                                             ***

Khi chúng tôi vừa đến khu vực sân tập của câu lạc bộ quần vợt, các thành viên đều đang tập luyện rất chăm chỉ.

Ừ thì tất nhiên là thế rồi. Tại sao tôi lại nói một điều quá hiển nhiên như vậy nhỉ?

Nhân tiện thì trường chúng tôi có tận 2 sân tập quần vợt cơ.

Một cái dành cho các trận đấu tập của các thành viên trong câu lạc bộ, và cái còn lại dành cho những người muốn tập luyện riêng.

Ngay lúc này, tôi và hội trưởng đang quan sát cách các thành viên tập luyện.

Mấy đứa năm nhất có vẻ đã khá ăn ý với những người tiền bối, và chúng đang làm việc một cách thực sự nghiêm túc.

Trong khi đó, hội trưởng Cosmos đang chăm chú ghi chép thứ gì đó vào sổ của cô ấy.

Vô tình tia trộm được những gì chị ấy đang viết, đó có vẻ là về hoạt động của câu lạc bộ này.

Thành thật mà nói, tôi rất ấn tượng với sự tận tâm của hội trưởng Cosmos với công việc.

“ Vậy thì, mình đi tiếp thôi, Jouro-kun. ”

“ Tuân lệnh hội trưởng. ”

Tôi đồng ý với với hội trưởng Cosmos và cũng không muốn làm ảnh hưởng việc tập luyện của các thành viên. Chúng tôi liền đi đến khu vực của các câu lạc bộ khác theo đường biên của sân quần vợt.

“ Haa! Teya! ” rồi! ”

“ Cậu nên biết là tớ sắp nổi điên rồi đấy? ”

“ Ahahaha, xin lỗi. Lần sau tớ sẽ không làm vậy nữa. ”

“ Mặt cậu đang nói lên điều ngược lại đấy. ”

“ Aha, tớ để lộ nó trên mặt à? ”

Nhỏ cười như một đứa trẻ nghịch ngợm trong khi đang lè lưỡi để trêu đùa tôi.

Trời ạ… Có lẽ tớ sẽ phải tha thứ cho hành động bạo lực khi nãy vì cái biểu cảm đáng yêu đó của cậu đấy.

“ Mà có điều gì xảy ra hay sao vậy? Trông cậu đang có vẻ là vui lắm đấy, Jorou. ”

“ Ừ, tớ chuẩn bị làm vài điều hay ho ấy mà. ”

Tôi sẽ lại cười như một thằng điên nếu tôi lại nghĩ đến chuyện đó mất.

Hẹn hò cùng hội trưởng Cosmos… fuhehehe.

“ Ghê tởm! ”

Nhỏ quá đáng vậy!

Nhìn vào biểu cảm của Himawari lúc cô ấy quay đi trông nó cũng thật đáng sợ.

“ Vậyyy, có gì mà vui thế? ”

Himawari hỏi tôi với một khuôn mặt chứa đầy sự tò mò.

Bây giờ sẽ thực sự rắc rối lắm đây.

Cô ấy sẽ hỏi liên hồi đến khi hiểu được mới thôi, thậm chí nhỏ có thể biết rằng tôi có đang nói thật hay không.

Không biết tại sao nhưng thực sự tôi không hề muốn Himawari biết về kế hoạch của tôi vào ngày thú bảy. Tôi cần tìm cách để nói dối nhỏ.

“ Thì, cũng chẳng có gì đáng để kể đâu… ”

Tôi vừa mắc một sai lầm chết người khi trả lời câu hỏi của nhỏ.

Himawari để lộ rõ ra sự khó chịu của cô ấy bằng việc phồng hai má lên như chuột hamster vậy.

“ Aa – Jouro chắc chắn là đang che giấu tớ chuyện gì đó mà! ”

Cô ấy liền dậm mạnh chân xuống đất hệt như một đứa học sinh tiểu học vậy.

“ Cậu đang giấu tớ điều gì? Nói ngay! Nói ngay! ”

Vừa nói, nhỏ vừa lay hai bên vai của tôi một cách dữ dội.

Mặc dù cả lời nói và hành động lúc này của Himawari trông rất đáng yêu đấy, nhưng bị một người có sức khoẻ khủng khiếp như cô ấy làm như vậy thì cũng không dễ chịu chút nào cả.

Dừng lại đi… ! Nó sắp ra rồi đấy… ! Không chỉ là mỗi lời nói mà còn nhiều thứ khác cũng sắp ra cùng rồi đấy!

“ Được rồi, tớ sẽ nói! Làm ơn dừng lại hộ cái! ”

Vừa nói vậy, Himawari cũng ngừng việc lay tôi, rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

“ Thật á ~? ”

“ Ừ. ”

“ Ồ, vậy nói cho tớ biết đi nào. ”

Cô ấy đột nhiên mỉm cười và khoác lấy tay của tôi.

Không thể cưỡng lại cái sự ngây thơ và vô tội trên khuôn mặt của Himawari, tay tôi tự hành động theo bản năng và xoa đầu nhỏ. Nhưng những gì tôi sắp nói có lẽ sẽ khiến cô ấy sốc lắm.

“ À thì, thứ bảy tớ sẽ đi “ chơi ” với hội trưởng Cosmos. ”

Ngay lúc tôi vừa nói thế, nụ cười khi nãy của nhỏ bỗng dưng biến mất một cách đáng sợ.

…Tệ rồi. Tôi cảm thấy mình như đang trong một tình huống vô cùng éo le.

” T-Tại sao… ? “

Himawari lắp bắp như kiểu đang trong tình huống khó xử nào vậy. Cô ấy dường như không hiểu tình trạng của tôi lúc này.

Tôi cũng cảm thấy một chút bối rối vì nhỏ còn nắm lấy tay tôi chặt hơn cả khi nãy nữa.

Tôi cứ ngỡ rằng tay của nhỏ sẽ khá thô ráp vì chơi thể thao nhiều, nhưng trái với những gì tôi nghĩ, bàn tay ấy thực sự rất mềm mại. Tôi rất ngạc nhiên luôn ấy.

“ Ừm, c-cậu thấy đấy, hôm nay trong lúc đang đi kiểm tra hoạt động của các câu lạc bộ thì điện thoại tớ bị hỏng. Tớ định tự mình đi mua cái mới nhưng rồi hội trưởng Cosmos lại muốn đi cùng để xin lỗi. Đó chắc chắn là sự thật đấy! ”

Sao nghe như kiểu tôi đang nguỵ biện ra lí do ấy nhỉ?

Tôi thậm chí còn trông giống như một ông chồng vừa bị vợ phát hiện chuyện ngoại tình vậy.

Tôi sợ hãi nhìn về phía Himawari. Nhỏ đang cúi mặt xuống.

Tệ rồi đây. Tôi dám cá là nhỏ thực sự giận rồi, mà tôi cũng chẳng biết lí do nữa.

Cũng có thể tôi chẳng làm gì sai nhưng Himawari vẫn giận một cách vô cớ.

Mọi chuyện trở nên phiền phức lắm rồi đây.

Nhỏ sẽ thốt ra mấy lời lẽ khá vô lý, đi kèm với nó thường sẽ có cả bạo lực nữa.

Nhưng lần này, tôi sẽ không để cho cô ấy thích làm gì theo ý mình là được đâu.

“ … Chủ nhật. ”

Himawari đáp lại tôi trong khi mặt đang nhìn về hướng khác.

“ Hả? ”

“ Là chủ nhật đấy! ”

Lần này, cô ấy ngẩng mặt lên và lớn tiếng.

Himawari đưa mặt lại gần phía tôi, đến mức mà dường như tôi có thể cảm thấy được từng nhịp thở của nhỏ.

Gần quá! Cậu đang gần quá đấy Himawari-san!  

“ Thật không công bằng khi chỉ có cậu và hội trưởng Cosmos đi chơi với nhau! Tớ cũng muốn đi với Jouro mà! Vậy nên tớ mới hẹn cậu vào ngày chủ nhật đấy! ”

Ừm… Cô ấy đang nói cái quái gì vậy?

Tại sao tớ phải đi chơi với cậu vào cả ngày chủ nhật chứ?

Thứ bảy này tôi đã có dự định đi mua điện thoại mới rồi, và sau đó tôi và hội trưởng sẽ có một bữa trưa tuyệt vời trong một nhà hàng đầy xa hoa và trang trọng… Nhưng nghĩ lại thì tôi làm gì có nhiều tiền đến mức đấy đâu nhỉ.

“ Ừm, nhưng mà… ”

“ Không nhưng nhị gì hết! Mọi thứ đều đã được quyết rồi! ”

Nó đến rồi! Mấy cái lời lẽ vô lý mà tôi đã đề cập đến trước đó!

Dù điều này sẽ không khả thi, nhưng tôi cần phải từ chối và thuyết phục cô ấy một cách nhẹ nhàng nhất có thể!

Mà có cố nói thêm điều gì với Himawari thì chắc cũng chỉ là điều vô ích mà thôi!

Haa… Có lẽ chi tiêu tháng này của tôi không đủ, vậy nên tôi sẽ dùng tới tiền mừng tuổi mà mình đã tiết kiệm được nếu như muốn cùng ăn trưa với hội trưởng. Tôi thực sự rất muốn tiết kiệm tiền nhiều hơn chút để tiêu xài trong tương lai, nhưng mà…

“ Dù sao thì mọi thứ đều đã được quyết định rồi! Cậu hiểu chứ? ”

“ … Vâng ”

Và giờ thì tôi sẽ đi với hội trưởng Cosmos vào thứ bảy, với Himawari vào chủ nhật.

Kệ đi, đằng nào tôi cũng đã định tiêu bớt trong tháng này.

                                                                                                             ***

                                                                                                             

                                                                                                             


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.