Osananajimi ga Caste Joui ni Kunrin Shiteiru

Chương 1


Chương 1

Chắc hẳn rằng, khung cảnh này làm cho những người xung quanh nhìn vào có một cảm giác nó xa lạ một tý. Nhưng nhường như nó đã tạo cảm giác như thể, mọi người trong lớp đang nhìn thẳng vào tôi.

Mà thoạt đầu, nó chỉ là một tình huống rất đổi bình thường của một nữ sinh từ lớp kế bên đến để nói chuyện với một nam sinh trong suốt thời gian nghỉ, nhưng mà với sự hoà hợp tồi tệ giữa tôi, tức Etsuji Ninomiya, là một người ảm đạm, và đơn giản, ngồi hững thờ kế bên khung cửa sổ, và Sayuri Shirashi, là người nói sẽ trở thành một trong những cô gái xinh đẹp nhất trường, lại là lý do tại sao bị chú ý đến như vậy!

“Này Etsuji, nghe tớ nói này!”

“Ể?!”

Tôi vừa rất bối rối về việc cô ấy ghé đến chỗ tôi một cách đường đột nên tôi không thể trả lời cô ấy một cách đàng hoàng được.

“Tớ mới vừa được mấy người lớp trên của mình tỏ tình đấy, và có anh…”

“Chờ đã- gượm đã nào!”

“Hửm? Cái gì vậy? Cậu nhìn vẻ bất ngờ thật đấy….”

“Tất nhiên rồi, tớ sẽ rất bất ngờ nếu Shirashi nói chuyện với tớ một cách bất chợt thế này!”

“Shirashi? Một cách bất chợt? Ý cậu là gì đây, hửm?”

Ấy chết! Cô ấy nói chí mạng thật.

“Chỉ là… cậu đã gọi tớ là Sayuri từ lúc chúng ta học tiểu học, tuy bất ngờ hoặc… sao cũng được, chúng ta đã luôn bên nhau mà. Ý tớ là… cậu… không còn thân với tớ mấy khi cậu bắt đầu học trung học.”

“Điều-điều đó… thì.”

Đã được một tháng, kể từ khi tôi học cao trung, và đã không nói chuyện với cô ấy một cách đàng hoàng. Nhưng không có nghĩa là tôi không còn hiểu cô ấy nữa. Khi trong thực tế, chúng tôi đã luôn là những người bạn thân với nhau nhất! Và cũng đã trải qua quãng thời gian chín năm trời ròng rã với nhau dù là tiểu học, sơ trung. Để chắc chắn mà nói, khi hồi tiểu học và cả sơ trung, chỉ duy nhất hai chúng tôi là bạn của nhau! Và có cả một nhóm bốn người khác nữa mà chúng tôi thân thiết được. Nhưng khi tôi vào cao trung, tôi đã cố tình tránh mặt bốn người họ… kể cả là Sayuri.

Cậu đã tránh mặt tớ cùng bốn người họ. Bọn tớ đã luôn cố liên lạc với cậu đấy? Rồi đến thư từ với nhau… cậu luôn hồi âm rất trễ nhưng khi hồi âm lại, bọn tớ chỉ nhận được vỏn vẹn một đến hai từ trong đấy…

“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Liệu bọn tớ có làm điều gì mà cậu không thích không? Tớ sẽ không hiểu được nếu cậu không chịu nói đâu!”

“…”

Mà hoá ra rằng, tôi thực sự không thích bọn họ, và tôi đã từng có một suy nghĩ nhỏ bé rằng.

Trông như thể, tôi đã là một người biết lắng nghe tốt ở tiểu học ấy nhỉ. Mà ít nhất thì, đó là điều những người xung quanh nghĩ mà tôi đã được nghe. Kể cả việc bạn bè hỏi ý kiến tôi, tuy hỏi rất nhiều chuyện, nhưng đa phần mọi người sẽ đều thấy tốt hơn ngay sau khi được lắng nghe mà, và đôi lúc tôi cũng cho lời khuyên, giúp đỡ được nhiều lắm đấy. Mà đặc biệt, những người chơi thân với tôi cũng thường nhờ lấy sự giúp đỡ và điều đó làm tôi thấy cũng ngưỡng mộ họ đôi phần. Và những người bạn đấy, cả Sayuri nữa. Tôi đã rất vui vì bản thân chính là chỗ dựa tinh thần cho các cậu ấy, vì vậy mà tôi đã cố gắng, từ thể thao, cho đến học tập, tôi đã cố rất nhiều để đáp ứng mong cầu của các cậu ấy. Cũng nhờ sự nỗ lực của bản thân tôi, mối quan hệ giữa bạn với bạn của chúng tôi vẫn không thay đổi khi lên sơ trung, và chúng tôi đã trở thành những người bạn thân nhất và tin tưởng nhau nhất.

Nhưng đến năm hai của sơ trung, tôi lại dần cảm thấy không thoải mái khi ở cùng với các cậu ấy. Lúc ở độ tuổi đó, ngoại hình là thứ tôi không quan tâm nhiều cho lắm, đó là một điều bình thường mà, nhưng những lời bàn tán và đồn thổi nói rằng năm người bạn thân của tôi thật sự rất có “hấp dẫn”. Có những lần, các cậu ấy yêu cầu tôi cho lời khuyên về ngoại hình lẫn cách trang điểm, và thú thật rằng, tôi chả biết vẹo gì về những vấn đề ấy nên quyết định tìm hiểu về nó xem sao, và còn về phần họ, họ còn nói thêm về sự xinh đẹp của chính bản thân. Và vâng, tôi đoán rằng chuyện này như vậy cũng tốt, chỉ là tôi là người đơn giản lẫn không có gì nổi bật, cho dù đã ăn diện đẹp đến cỡ nào.

Tất nhiên rồi, họ không thuộc tuýp người sẽ thay đổi chỉ vì ngoại hình đâu, vì vậy đấy, chúng tôi đã luôn bên nhau. Có lẽ tôi là người duy nhất để tâm đến chuyện này. Mà… có điều gì làm phiền não tôi chăng. Nó là đố kỵ hay là sự ghen tỵ? Trong nhóm của các cậu ấy, tôi là một người kỳ quặc. Không phải tôi đã hạ thấp bản thân của mình xuống nhiều đến vậy sao? Những cảm giác không mấy dễ chịu về những cái nhìn xung quanh của mọi người… “Tại sao cậu ta là một phần trong cái nhóm đấy được chứ?” Một điều tôi đã nghe được từ ai đó.

Nhưng đến cuối cùng, tôi đã dặn lòng là không được nghĩ đến chuyện nó một lần nào nữa. Khi tôi biết rằng, khi đến cấp ba.. từng người sẽ có những con đường đi khác nhau, vì vậy, tôi đã rất tận hưởng những năm tháng sơ trung và lắng nghe họ, cho họ những sự giúp đỡ của tôi khi các cậu ấy cần…. một lần nữa.

Tôi đã không nghĩ rằng cả sáu người bạn chúng tôi, năm người sẽ vào cùng một trường đâu…..

Sau một hồi lâu im lặng, tôi trả lời.

“Không… không đâu, không ai trong các cậu làm tớ thấy ghét đâu. Tớ chỉ nghĩ rằng học ở một ngôi trường cao trung mới, là tớ có thể sẽ tìm được những người bạn mới thì sao. Mà tớ cũng nghĩ là… liệu tớ có phải điều cản chân các cậu hay không thôi.”

Không, cậu không hề cản chân đâu! Sự thật rằng tớ có thể làm quen với những người bạn mới, nhưng không có nghĩa là tớ sẽ đánh mất tình bạn với cậu được Etsuji kể cả với những người khác. Bây giờ, “tớ đang giận lắm đấy!”

Tôi xoa dịu Sayuri, khi cô ấy đang hét lớn. Quả thật rằng, điều này làm cô ấy bị chú ý đến khá nhiều.

Ở điểm nào đó, tôi cũng không muốn nổi bật lên trong chuyện này.

“Thôi được rồi, lần sau tớ sẽ cẩn thận hơn.”

Đối với tôi, một cuộc sống nhã nhặn như bây giờ thật sự rất thích. Tuy không có nhiều bè bạn, nhưng tôi lại khá hợp với những rung động của mấy “đứa trẻ” này.

Tôi ngắm nhìn cô ấy từ vị trí ngồi của bản thân và nghĩ rằng. Tôi biết, tôi biết Sayuri rất dễ thương mà.

Thân hình nhỏ nhắn này, với gương mặt xinh đẹp cùng với mái tóc nâu được buộc thắt bím nữa. Nét vẻ đáng yêu của cô ấy được trau chuốt khi cô nàng này vào được cao trung. Điều này có thể khiến Sayuri trở thành idol của một nhóm nhạc ở ngoài kia đấy!

Nếu tôi đi chơi cùng một cô gái giống Sayuri thế này, chắc tôi sẽ thành tâm điểm mất và cũng có thể gây nên sự “phản cảm” với mọi người. Theo góc nhìn của tôi, chúng tôi nên giữ khoảng cách một cách vừa phải. Bây giờ tôi chỉ trải qua điều này thôi.

“Tốt rồi nếu cậu chịu hiểu. Nhưng cậu sẽ phải bù đắp cho tớ cho tất cả chuyện này!”

“Haha, chỉ một ngày thôi đấy!”

“Vì vậy, quay lại chủ đề đang bàn nào, tớ đến đây để nhờ cậu một việc được không Etsuji.”

Lại một yêu cầu à? Chắc sắp tới sẽ gặp vài rắc rối nhỉ. Tôi nên làm gì đây?

“Tôi đã tưởng trong lớp đang ồn ào chứ, người làm ồn là các cậu à.”

Khi tôi vẫn còn đang lúng túng và không biết trả lời ra sao, một giọng quen thuộc cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.

“Argh, đó là Arika. Có chuyện gì không vậy? Sao cô lại ở đây?”

“Sao tớ lại ở đây à? Tớ là lớp trưởng đấy! Còn cậu đang làm gì đây hả?”

Giọng nói của một ác quỷ và đó là điều bạn sẽ buộc nghe. Đúng vậy, lớp trưởng của chúng tôi, Mayumi Arika là một trong sáu người trong nhóm đã nói ở trên.

Erika là kiểu người khác so với Sayuri, nói xinh đẹp hơn là dễ thương cũng đúng đấy! Không có sự khác biệt mấy so với độ nổi tiếng của cô nàng này. Cô ấy có một gương mặt sắc xảo, đôi tay, đôi chân dài lẫn mái tóc dài đen ngầu và óng ả, làm cho bao cô gái khác cũng phải ghen tỵ.

“Chỉ là tớ có nhiều điều muốn hỏi Etsuji thôi mà. Dạo gần đây thấy cậu ấy ít nói lại, nên tớ chỉ qua đây để trò chuyện cùng cậu ấy mà thôi.”

“… cậu nói đúng, gần đây Etsuji-Kun cũng đã lạnh nhạt đi rồi.”

Erika nhìn lấy tôi, tớ không thích về việc cậu nhìn tớ như vậy.

“Rồi sẽ ổn thôi! Trông có vẻ cậu ấy đang khá lo lắng về việc thi cử vào cấp ba thôi. Tớ đã nói chuyện với cậu ấy nhiều mà!”

Tôi vừa khá lo lắng khi việc đôi mắt của tôi chạm mặt với Erika, người đang hạnh phúc cười lấy tôi.

“Nhưng Sayuri này, giờ nghỉ sắp kết thúc rồi đấy.”

“Nó sắp kết thúc rồi hả?”

Khi tôi nhìn vào đồng hồ, các kim chỉ của đồng hồ bắt đầu chỉ thời gian bắt đầu tiết tiếp theo sau một phút nữa.

“Hmm….. không được rồi, tớ sẽ liên lạc lại với cậu sớm thôi, trả lời cho đàng hoàng đấy.”

Sau khi nói xong, Sayuri nhanh chóng trở về lớp học của cô ấy.

“Cô ấy vẫn như vậy nhỉ?”

“Tôi đoán là vậy.”

Erika cũng quay trở về chỗ ngồi của mình ngay sau khi nói

“Vậy một lần nữa vậy, giúp đỡ nhau nhé Etsuji.”

Được rồi, được rồi, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.