Ossan Kyuuketsuki to Seijyo

Chương 3: Vampire sẽ rời khỏi căn phòng của mình


“Sáng rồi-!”

Gshyaaah!

Tấm rèm màu đen bị mở tung ra.

Ánh mặt trời chiếu sáng vào trong căn phòng.

“GYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAH!”

Một tiếng thét đầy dữ dội.

Chủ nhân của tiếng hét đó là một lão già đang nằm quằn quại trên chiếc giường được thiết kế theo kiểu gothic canopy.

“Thưa ngài, trời đã sáng rồi!”

Cô gái cười rạng rỡ khi đang tiến tới chiếc giường.

Và với cơ thể nhỏ nhắn đó, cô hất chiếc chăn ra.

“Thưa ngài, sáng rồi!”

“Cô… Cô có thể… dừng làm việc này mỗi buổi sáng được không… Đã bao nhiêu lần ông chú này nói ông ấy không chịu được ánh sáng mặt trời rồi?”

“Nếu ngài cứ nói vậy, ngài sẽ không bao giờ có thể hòa nhập với xã hội!”

Nó luôn như vậy.

Cái ông già này là một Vampire, một Vampire đích thực.

Được biết đến với tên『Chúa tể của bóng đêm』 và 『Người cai trị bóng tối』, kẻ từng là vua Vampire và đi gieo rắc nỗi sợ hãi từ nhiều thế kỉ trước.

Tuy nhiên sau khi ẩn mình khỏi thế giới vài trăm năm…

Những Vampire khác đã tuyệt chủng, mọi thứ về Vampire bị lan truyền như “Nhân vật chỉ xuất hiện trong những câu truyện thần thoại.”

Vì vậy dù ông ta có nói rằng ông là Vampire nhiều lần đi chăng nữa, thì trong tình huống tệ nhất ông ấy bị coi là một thanh niên ngông cuồng.

Thực sự người đàn ông vẫn không hiểu. Ông chính là kẻ thống trị bóng tối, tên của ông khi nhắc đến sẽ gây ra sự kinh hãi và ghê tởm cho thế giới này. Nhưng giờ đây lại bị làm phiền bởi một cô gái nghĩ rằng ông đơn giản chỉ là sợ xã hội.

Người đàn ông thở dài và nhìn vào cái tủ đầu giường.

Ông ta lấy ra một bình nước, bên trong là thứ rượu có màu hổ phách dùng để giúp ông dễ ngủ hơn

Thánh nữ bối rối.

“Giờ cô đã tin ta chưa?” người đàn ông nói trong khi đang vuốt cằm.

Nhưng…

“Thưa ngài, tôi không muốn tin vào điều đó, trông giống như ngài đang bắt ép cô gái trẻ đó phải phục vụ ngài vậy?”

“…Cái-? Sao cô có thể nói thế được?”

“B-bỏ qua chuyện đó, thưa ngài, ngài nói rằng cô gái đó chịu trách nhiệm làm công việc nhà phải không ạ!?”

“Chà, ta cho là vậy…”

“Vậy là không được! Theo nghiên cứu chuyên sâu của tôi, 9 trong số 10 người tự nhốt mình từ chối việc dọn phòng của họ, và người còn lại sẽ làm những công việc mà mấy người kia không làm.”

“Sao cô có thể thu thập được mấy cái dữ liệu đó nhỉ…”

“Vậy thưa ngài, để khôi phục lại tinh thần làm việc của ngài, hãy đi dọn dẹp căn nhà nào!”

Vị thánh đang nắm chặt tay thể hiện sự nhiệt tình.

Người đàn ông miễn cưỡng nhìn về phía cánh cửa.

Đây là một tòa lâu đài đấy.

Một lâu đài 3 tầng mà bọn trẻ đi ngang qua đều cười nó vì sự dơ bẩn và đổ nát. Nó như là một phế tích vậy.

Có ba ngọn tháp lớn, và ông ta luôn thích những bức tường bên ngoài được sơn đen.

Còn nội thất bên trong thì…. mà nó lớn đến cỡ nào nhỉ?

…Nhìn mọi mặt mà nói, cái lâu đài này không hề nhỏ chút nào.

Ông ta không nhớ là có bao nhiêu phòng vì đã quá lâu kể từ lần cuối ông rời khỏi phòng mình, chắc khoảng từ 10 đến 20 căn.

“…Thật tình ta nghĩ tìm một công việc bình thường sẽ dễ dàng hơn là làm sạch nơi này.”

“Phải có tinh thần lên! Đừng lo, tôi sẽ giúp!”

“Ah không… Ta chỉ nhắc cho cô biết rằng việc này sẽ mất nhiều thời gian hơn là 1-2 ngày.”

“Nó sẽ giúp rèn luyện cả tâm trí và cơ thể của chúng ta đấy!”

Vị Thánh nắm chặt tay cô một lần nữa khi nói điều đó.

Người đàn ông cố gắng nghĩ ra cách để khiến cô từ bỏ.

Nhưng ông đã thất bại.

“…Chắc không ngăn lại được rồi.”

Người đàn ông quyết định.

Vampire vẫn chưa thể rời khỏi lâu đài.

…Nhưng chỉ riêng hôm nay, ông ấy sẽ ra khỏi phòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.