Ossan Kyuuketsuki to Seijyo

Chương 4: Cô hầu ghét nói chuyện


Có vẻ hiện giờ là buổi sáng, dù ông ấy chỉ có thể đoán mò.

“…Oh ho?”

Người đàn ông ngồi dậy trên chiếc giường của mình với vẻ mặt khó xử.

Ông ta nhìn quanh căn phòng – nơi ông đã trở nên quen thuộc trong vài thế kỉ qua.

So với một phòng ngủ mà nói, nó khá rộng rãi.

Có một tấm thảm màu đỏ thẫm được lót dưới sàn.

Cùng những chiếc tủ quần áo khác nhau xếp dọc theo các bức tường, cũng như những bộ bàn ghế nhỏ nhắn dành cho các vị khách mà chưa được sử dụng trong một thời gian dài kể cả khi chúng phù hợp với tiêu chuẩn của ông ấy.

Chiếc giường của ông là sang trọng nhất, thêm phần hoàn chỉnh với những màng che lộng lẫy. ngồi đối diện với nhau. Trao đổi những từ đơn giản như “Ahs” và “Ohs”

Buổi sáng trôi qua nhanh chóng, ngày tàn đi, cuối cùng màn đêm cũng buông xuống.

Người đàn ông gật đầu và hỏi.

“Chà thế nào, ngươi đã khắc ghi những từ đó vào thâm tâm mình chưa?’

“…”

Cô hầu gật đầu.

Người đàn ông vuốt cái cằm đầy râu lởm chởm.

“Vậy thì nói những gì mà ngươi đang nghĩ đi nào. Ta muốn biết cảm xúc thật của ngươi.”

“…”

“Ta muốn ngươi nói thật lòng.”

“…Nói. Ghét. Phiền phức.”

“…Ta hiểu, chắc vậy?”

Người đàn ông buộc lòng cũng phải cười.

Cô hầu chỉ im lặng và không biểu lộ cảm xúc như mọi lần.

Ra là cô ấy ghét nói chuyện hử?

Mối quan hệ đã kéo dài suốt nhiều kiếp người này, cuối cùng ông cũng biết thêm nhiều thứ về người hầu luôn bên cạnh mình.

Đó là cách mà Vampire dành cả ngày của mình cho việc này trong khi Thánh nữ đi vắng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.