Oto Tsukai wa Shi to Odoru

Chương 8: Thanh âm cận kề


Ba người có đủ cho nhiệm vụ không?

Tôi ngừng suy nghĩ về chuyện đó.

Kuroinu-san tận dụng mối quan hệ giúp cả bọn dễ dàng vào thị trấn.

Dạo bước phố đêm, hiện chúng tôi đang ở trong sòng casino ngầm.

Thái độ của hai người thay đổi hoàn toàn.

Với ánh nhìn sắc bén, họ quan sát xung quanh, không còn chút sự cợt nhả nào nữa.

Như hai người khác vậy.

“Đến lúc làm việc rồi nhóc.”

Nhận thấy vẻ ngạc nhiên của tôi, Kuroinu-san giải thích.

Suit trắng và đen.

So với ban nãy, giờ trông họ ngầu thật.

Hakunetsu-san đang hút thuốc lá.

Một tay anh ta cầm chiếc cặp tài liệu. Tôi tự hỏi cái gì bên trong.

Chúng tôi nghe thấy vài âm thanh ầm ĩ bên trong casino.

Kuroinu-san dựa lên lan can và nói.

“Chà, dựa trên thông tin nhận được vừa xong, hàng đang ở trong phòng VIP chỗ có máy đánh bạc.

Bọn Lực Lượng Tự Vệ chắc cũng đến rồi.

Vào rừng phải theo luật rừng, chúng sẽ không thể mạnh tay lấy cắp hàng được.

Dù sao thì cũng nhanh chân lên.”

Hakunetsu-san phì khói thuốc và thay đổi thái độ.

Không như Kuroinu-san, anh ta dựa lưng lên lan can.

“Thấy kế tiêu huỷ hàng thế nào? Thích nhanh và bạo hay nhẹ nhàng hơn?

Đám Lực Lượng Tự Vệ tham gia vụ này chắc cũng phải toàn lon đại tá trở lên.

Chơi với lũ đấy hao sức lắm.

Phương pháp nhẹ nhàng của tôi sẽ là thu thập hàng và tuân theo luật nơi này. Có Shion-kun ở đây thì thiếu gì mánh.

Nhưng…”

Hakunetsu-san nhoẻn miệng cười.

Kuroinu-san cũng vậy. Đến mức phải thấy được hiệu ứng âm thanh phát ra ấy.

“Phải… Nhưng, chúng ta là Anonymous.

Dù chúng đang đánh bạc trong phòng VIP, chưa chắc hàng cũng ở đó.

Ta sẽ bí mật thâm nhập rồi tiêu huỷ hàng chứ nhỉ?”

Kuroinu-san lấy chiếc mặt nạ Anonymous ra từ túi ngực.

“Thrill chưa nào?”

—————–

Nguồn sáng duy nhất là chiếc đèn pin của Kuroinu-san.

Anonymous.

Tôi. Kuroinu-san. Hakunetsu-san.

Trong bóng tối, ba chiếc mặt nạ Anonymous.

Chẳng ai phàn nàn về sự chật chội của cái chỗ này.

Bởi đây đâu phải lối đi cho con người.

Chúng tôi che giấu hơi thở và chầm chậm trườn bò trong ống thông gió trên trần.

“Thế nào rồi?”

Kuroinu-san chiếu đèn về phía này.

Soi sáng tấm bản đồ trong tay.

Kuroinu-san đã trả một đống tiền để có được nó.

Nhìn bản đồ, tôi lắng nghe hàng loạt âm thanh và cố định vị toạ độ, khoảng cách.

Bản đồ bao gồm mọi thứ cho đến tầng này.

“… Tôi nghe được vài cuộc tranh cãi gần phòng VIP. Có lẽ là của đám đông với Lực Lượng Tự Vệ.

Gì đó về việc gian lận.”

“Hmm. Vị trí món hàng thì sao?”

“Vâng. Tầng dưới. Có nhiều người tập trung ở đó, canh giữ rất cẩn mật.

Chắc sẽ cần đến thang máy.”

“Thế thì biến khỏi chỗ này thôi.”

“Hiện không có ai xung quanh nên xuống được.

Nhưng hai tên đang ở gần thang máy, khả năng cao phải dùng vũ lực.”

“Vậy xuống nào.

Mà cái năng lực do thám của Shion khiến việc này chả còn tí thrill nào nữa.”

“…. Xin lỗi.”

“Không, đừng bận tâm. Trò vui mới chỉ bắt đầu thôi.”

Chúng tôi đang ở nơi người thường không được vào.

Tôi tìm kiếm địch và tránh giao chiến hết mức có thể, Kuroinu-san và Hakunetsu-san chán thấy rõ.

Mặc dù vậy họ cũng không dại mời gọi rắc rối.

Hai người này đang tìm kiếm thrill theo cách tuyệt nhất.

Kuroinu-san, dẫn đầu, tháo cửa thông gió và nhảy xuống lối đi bên dưới.

Cao phết.

Hơi lưỡng lự chút, tôi bị Hakunetsu-san đẩy từ phía sau.

Tôi hạ cánh và anh ta cũng nhảy theo.

Kuroinu-san nháy mắt, tôi đặt một tay lên tường và lắng nghe.

“… Ổn cả. Chưa ai để ý.”

Giá như tôi có thể loại bỏ âm thanh thì tuyệt, nhưng hiện tại chưa đủ trình.

Căn bản tôi còn chả rõ điều đó khả thi hay không.

Âm thanh đa dụng lắm, mà chưa kiểm soát nổi sức mạnh thì quên đi.

Phải tập luyện thêm.

Cũng phải nói, do thám địch mệt thật sự.

Tôi cần thu hẹp những đối tượng mình sẽ nghe.

Không được để mất kiểm soát, tôi quyết định đeo nhẫn kiềm chế đề phòng. Không đeo sẽ thoải mái hơn nhiều, nhưng đành chịu thôi.

Tôi đang dẫn đầu đồng thời liên tục lắng nghe động tĩnh kẻ địch.

Khi đến gần thang máy, tôi ra hiệu và Hakunetsu-san thế chỗ.

Rẽ ở góc đó, thang máy nằm ngay trước mặt.

Hai gã kia cũng thế. Rõ ràng là bảo vệ rồi. Chúng đang tán dóc.

Kuroinu-san giơ hai ngón tay ngoắc về hướng ngã rẽ kia.

Hakunetsu-san thấy vậy gật đầu.

Anh ta liếc trộm thứ đang chờ đợi ở phía đó.

Lúc sau, anh ta lui về và nhìn sang chúng tôi.

Rồi lấy tấm bản đồ tôi đang cầm, vò nát nó. Khoảnh khắc Hakunetsu-san mở lòng bàn tay ra, bản đồ hoá thành tro.

Tro tàn rơi xuống sàn.

“Tuyệt vời. Lấy phải hàng đểu rồi.

Chẳng có cái thang máy nào sất.”

Tôi giật mình trước tông giọng bình thường của Hakunetsu-san.

Bị phát hiện mất…!

“Ai đó?”

Như dự đoán, tôi nghe được tiếng bước chân của hai gã bảo vệ đang đến gần.

Tôi hoảng hốt, mà không biết rằng tính mạng hai tên đó đã kết thúc ngay khoảnh khắc chúng rẽ lối.

Tôi nghe thấy một thanh âm sắc bén, hai con dao cắm dính trên trán chúng.

Kuroinu-san đã ném từ phía sau.

Hakunetsu-san đỡ lấy đầu khi hai gã đang đổ nhào, và nhẹ nhàng tĩnh lặng hạ chúng xuống sàn.

Dao có thể cắm vào đầu dễ vậy sao…

Tôi kinh ngạc nhìn trong câm lặng, Kuroinu-san đến trước mặt và giẫm lên tấm bản đồ đã chẳng còn gì ngoài tro.

“Chúng chơi cả bản đồ giả à?

Nhưng có vẻ không phải giả hoàn toàn.”

“Vậy hai tên kia ở đó làm gì?”

“Chắc là cái két bạc trông giống một căn phòng.

Tạm thời thì Shion-kun, có ai quanh đây không?”

Tôi tập trung.

Không có ai đến gần.

“Hử?”

Tôi bất ngờ nghe thấy âm thanh một thứ gì đó đang đi xuống.

Tiếng này là…

“… Thang máy, tìm ra rồi.”

“Làm tốt lắm.”

“Tuyệt. Cậu dẫn đường đi.”

Kuroinu-san vỗ vai tôi.

Tôi đến trước Hakunetsu-san và đang tính chỉ đường.

Nhưng rồi nhận ra gì đó.

Từ lúc nào tôi đã không còn nghe thấy tiếng cãi nhau nữa.

Tôi dừng lại tại chỗ và căng tai lên.

Tập trung giác quan vào căn phòng VIP.

Tôi bắt được những lời nói.

[Tôi đã sai thuộc hạ đi lấy thứ đó rồi.]

[Đàm phán kết thúc. Chúng tôi sẽ làm lơ vụ này.]

[Tiền thì sao?]

[Ở trong đây.]

… Ra vậy. Tệ rồi.

“… Sao thế Shion? Có chuyện gì à?”

“Không ổn. Lực Lượng Tự Vệ sắp có được hàng rồi.”

“… Cái gì?”

“Bọn chúng đã đàm phán xong với phía casino.”

Hakunetsu-san chỉnh lại mặt nạ.

“Ta phải nhanh lên.”

————-

Chúng tôi thận trọng trèo xuống bên trong hầm thang máy.

Kuroinu-san và Hakunetsu-san đã quen với chuyện này nhưng tôi thì không theo kịp.

Bên dưới chẳng có gì ngoài bóng tối.

Thang máy không di chuyển.

Nhờ Kuroinu-san giúp đỡ, bằng cách nào đó tôi đã đặt được chân lên nắp thang máy.

“Nào, từ giờ mọi thứ mới thú vị đây.”

Cả bọn che giấu nhịp thở.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân… Ba người à?

Tôi giơ 3 ngón tay báo lại.

“Ba người đang đến.”

“Ba mạng à? Đơn giản.”

Cửa thang máy mở ra.

Rồi đóng lại.

… Chúng ở đây.

Thang máy bắt đầu di chuyển.

“Shion. Tôi sẽ cho cậu xem năng lực tuyệt vời của mình. Giữ hộ chút nhé.”

“Ể?”

Kuroinu-san giao cho tôi chiếc mặt nạ của anh ấy.

Tôi thắc mắc nhìn lên mặt, ở đó chỉ toàn lông đen bóng.

Tôi tròn mắt.

Đây là năng lực của Kuroinu-san ư…!?

“Hệ cường hoá, Ám Sát Khuyển (Attentat Hunt). chữa cho.”

Roll nói, rồi quay sang tôi.

Vậy ra đây là cảm giác của ếch khi đứng trước miệng rắn.

Tôi không cựa quậy nổi.

Nhìn hai ví dụ kia, tôi chỉ còn thấy lạnh gáy.

Hai người kia vẫn đang rên rỉ đau đớn trong tầm mắt.

“Shion”

“V-vâng!”

“Đừng hoảng thế.

Đây là lần đầu nên tôi sẽ bỏ qua cho anh.”

Roll giơ tay lên.

Tôi nhắm mắt lại.

Chát!

Sợ sệt không biết điều gì sắp xảy ra, tôi bị tát.

Một phát khá mạnh vào mặt, nhưng cuối cùng cũng chỉ có vậy.

Tôi xoa xoa bên má đau nhức.

“Bất công quá….! Shiooon….!”

“KHỐN NẠN….! Chúng ta là đồng phạm cơ màaaaa!?”

Kuroinu-san và Hakunetsu-san kêu gào.

Nhưng bị Roll lườm, họ lập tức ôm tay rên rẩm.

Có vẻ tôi được tha, chỉ lần này.

“Anh không có gì để nói à? Tôi đã hơi lo đấy.”

Roll lên tiếng.

Tôi ngẩng đầu lên và nhìn vào mắt cô ấy.

“…….. Tôi xin lỗi.”

Tôi cúi đầu xin lỗi.

Rõ ràng Roll đã thực tâm lo lắng cho tôi.

Nói sao nhỉ, áy náy quá.

Thay vì thở phào vì được tha, tôi lại thấy ăn năn hơn nhiều.

“Tôi đã rất trông chờ vào nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta, vậy mà anh lại ích kỷ phá hoại điều đó.”

Nghe cô nói, ngực tôi nhói đau.

“…. Tôi, thực sự xin lỗi.”

“Hm….!

…. Về thôi. Lên ngồi sau tôi đi.”

Roll ngồi lên moto rồi ném mũ bảo hiểm sang. Tôi đón lấy.

Thấy tôi đã yên vị, Roll khởi động máy.

Tôi liếc sang Hakunetsu-san và Kuroinu-san, dù đang gãy tay, Hakunetsu-san vẫn giơ hai ngón lên ngoắc ngoéo.

Dấu hiệu của ‘Đi đi’.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.