Oto Tsukai wa Shi to Odoru

Chương 9: Thanh âm dự định


Lãnh đạo của Anonymous.

Mật danh Hyde.

Thế nhưng chỉ số ít người gọi hắn bằng cái tên đó.

Bởi trong Anonymous, hình tượng boss của hắn quá lớn.

Hắn diện một chiếc áo choàng đen, để có thể dễ dàng lẩn vào bóng tối.

Dù đeo mặt nạ, phong cách của gã vẫn toả sáng.

Người đặc vụ LLTV trốn trong bóng tối tin chắc kẻ kia chính là boss Anonymous bởi luồng aura bao quanh hắn.

Chỉ vậy là đủ.

Hai bên không động đậy, cân nhắc tình hình.

“Thi Đạo (Shidou).” . Bên trong chứa đoạn dây 100 mét.”

“Nghe hay vậy…”

“Nhỉ?”

Roll đưa cho tôi một chiếc.

Tôi quan sát chăm chú.

Nhỏ bé, nhưng hữu dụng.

Một món đồ đáng kinh ngạc.

“Khi ấn mạnh cái nút này bằng ngón cái, nó sẽ bắn dây ra với tốc độ cao, đến khi ngừng bấm thì dừng. Tức là anh có thể điều chỉnh lượng bắn chỉ bằng việc bấm nút ngón cái.”

“Nút chỗ ngón giữa này thì sao?”

“Để cắt đoạn dây đã bắn ra.

Khi đã cắt, cần chờ một phút để nạp lại phần đầu được đặt làm mỏ neo cho dây.”

“Hiểu rồi.”

“Cả thứ này nữa.”

Roll lại lấy món gì đó từ hộc bàn rồi đưa cho tôi.

Một đôi găng tay đen.

“Anh sẽ bị thương nếu trực tiếp chạm vào dây.”

“Cảm ơn.

À mà có thu hồi đoạn dây đã bắn ra được không?”

“Hiển nhiên rồi. Hãy bấm nhẹ nút bắn.

Tuy nhiên nó không đủ mạnh để kéo con người đâu.”

Đã rõ.

Thứ này cũng sẽ giúp ích cho việc di chuyển, nhưng chúng tôi cần thời gian luyện tập.

Ngoài dùng làm vũ khí, nó hẳn sẽ có rất nhiều ứng dụng khác.

Tôi muốn thử ngay bây giờ.

Roll nói như đọc được suy nghĩ ấy.

“Đến phòng tập chứ?”

“Đồng ý.”

—————————-

Tôi tập bắn dây trong phòng tập, nhưng không được như mong đợi.

Khi ấn nút phóng, dây bắn ra rất nhanh. Và nếu giảm lực ấn chỉ một chút thôi, dây sẽ quay trở lại bộ phát cũng nhanh không kém.

Thêm vào đó, nhắm bắn trúng mục tiêu cũng không hề dễ.

Roll có thể bắn dây hoàn hảo và quấn nó vào cái đòn bẩy đặt trước mặt 10 mét.

Găng tay của cô ấy, cùng bộ với tôi, đã ướt mồ hôi.

“Tôi không làm được.”

“Anh chưa quen với việc điều chỉnh lực.

Khi sợi dây đến gần mục tiêu, anh làm… như này và thả lỏng cái nút trong khoảnh khắc.”

Dù được Roll hướng dẫn, tôi vẫn thất bại.

Roll mới bắt đầu bài tập với bộ phóng dây từ hôm qua, mà nay đã nhuần nhuyễn rồi.

Đúng là Roll-san. Tôi dần không khỏi bận tâm đến sự cách biệt năng lực giữa cả hai.

“Phù… Sao tôi không làm được chứ?”

“Shion, về phòng tôi đi. Ta cần lót dạ chút đã.”

Chiếc đồng hồ bên kia kính cường lực đã chỉ 1 giờ chiều.

Muộn vậy rồi sao?

Tuy buổi tập chưa đơm trái ngọt, tôi vẫn thấy vui đến mức quên cả khái niệm thời gian.

“Cô nói phải.”

Tôi quyết định tạm dừng và rời đi cùng nhau.

Chúng tôi quay lại phòng Roll, cô bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Cô nói “Tôi sẽ làm một món đặc biệt cho anh”.

Chẳng phải lần đầu, nói thật thì đây là lần thứ hai cô ấy nấu cho riêng tôi.

Tôi nhặt một món vũ khí giữa đống hỗn tạp trên giường Roll.

Dù thử đi thử lại, tôi vẫn thấy rằng mình không cần vũ khí.

Nếu có thời gian tập vũ khí, tôi thà luyện năng lực còn hơn.

Nhưng bộ phóng dây lại là vấn đề khác.

Theo lời Roll, không nhiều thành viên Anonymous sở hữu năng lực cơ động.

Chỉ vài người có khả năng bay là điều khá bất tiện với chúng tôi.

Tôi cũng là một trong số đó nữa.

Nhưng Anonymous lại sở hữu nhiều siêu năng lực gia sử dụng lửa.

Chà, nói vậy nhưng cũng có người này người kia. Tuỳ theo tình thế mà sự cách biệt thực lực sẽ không quyết định mấy đến kết quả thực chiến.

Thứ hạng Anonymous dựa trên việc tranh đấu. Roll đứng hạng 6, tức là còn những người khác mạnh hơn cô ấy.

Dường như Anonymous cũng tổ chức cả kiểu thi đấu như vậy.

“Xin mời.”

Không lâu sau, Roll bày món lên bàn.

Cô ấy làm cơm thịt lợn chiên gừng, súp miso và salad bắp cải.

Thức ăn thừa từ hôm qua cũng được bày ra làm món phụ.

“Ồ, chúc ngon miêng.”

Tôi bắt đầu ăn.

Nhìn chung đồ ăn của Roll rất ngon. Nêm nếm hợp khẩu vị tôi.

Như mong đợi từ một cộng sự.

Tôi không tiếc lời khen cô ấy.

Hình như Roll đã quá quen với điều đó, làm bản mặt “Thường thôi”.

Nếu lời khen đến từ Tsurugi, tôi tự hỏi liệu cô ấy có đỏ mặt và vui sướng?

… Không, Roll không phải loại người như vậy.

“Anh tìm được gì hay chưa?”

Chắc cô ấy đang nói đến vũ khí.

“Ừm. Tôi nghĩ ta có thể dùng them dao, giống nhóm Kuroinu-san ấy.”

“Dao cũng có nhiều loại.

Hai người đó dùng dao găm cỡ lớn để ném, phần cán đã được sửa đổi.

Kiểu đó không hợp với chúng ta đâu.

Nói thêm là mấy thứ như dao dùng trong cận chiến không cần thiết lắm.

Nếu chạm được vào mục tiêu, tôi có thể kết liễu trong nháy mắt, anh thì còn chẳng cần đến gần mục tiêu ấy chứ.

Bên cạnh đó, với năng lực do thám của anh thì làm gì có kẻ nào tiếp cận ta được.”

“Hở? Vậy ta còn cần vũ khí làm gì?”

“Một khi thành thục năng lực thì không. Tôi cũng chẳng dùng, đấy là khi nào thành thục thôi.

… Từ giờ cho đến lúc đó, vũ khí là thứ cần thiết.

Ngoài ra, không dùng được chí ít một món thì chẳng ngầu chút nào. Có người đã xấu hổ bởi lý do đó khi được điều động đến chi nhánh đấy.”

Điều đến chi nhánh? Có chi nhánh nữa à?

“Hừm.”

Tôi tiếp tục ăn.

Roll cũng vậy, và xong bữa nhanh sau đó.

“Dao ném cỡ nhỏ thì sao?

Không nhất kích tất sát mục tiêu thì cũng cản chân hoặc làm chậm chúng. Mà còn mang nhiều được nữa.”

“Dao ném ư? Nghe khó phết.”

Ném một con dao. Dựa trên khoảng cách, ta cũng phải điều chỉnh tốc độ quay của nó.

“Không tập thì đừng mong giỏi.”

“Cảm ơn vì bữa ăn.

Nếu vậy, dạy tôi cách ném dao đi.”

Tôi nói trong lúc dọn bàn và mang bát đũa vào bếp.

“Không thành vấn đề. Nhưng tôi sẽ quyết định loại dao chúng ta sử dụng, được chứ?”

“Được.”

Nhất định Roll sẽ chọn món thích hợp nhất.

Dù sao thì tôi cũng chỉ là lính mới tò te trong lĩnh vực này thôi.

Chốt lại, chúng tôi quyết định dùng dao ném và bộ phóng dây làm vũ khí.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.