The Undetectable Strongest Job

Chương 18: Cuộc gặp gỡ trong rừng


Khu rừng dường như sâu hơn rất nhiều so với nơi mà Hikaru đến thu thập cỏ độc phát sáng, cái lúc gần chết đói ấy. Những tán cây tạo thành một chiếc mái che trên đỉnh đầu, và dưới chân cậu là thảm cỏ mùn mịn. Rêu phong bao phủ trên các thân cây và lớp sương mờ lơ lửng xung quanh

Một con sói xanh. Thấy được chúng ở đây cơ à…

Hikaru quan sát thấy một con sói xanh phía trước, chúng ngáp ngủ, hờ hững bước đi không một chút phòng bị

Tiếng chim hót líu lo vang lên bên tai cậu. Cậu vô tình bắt gặp những chú chim nhảy nhót từ cành nọ sang cành kia. Và con sói xanh kia cũng đang lườm chúng.

「…?!」

Trong một khắc, tầm nhìn của con sói xanh trở nên tối sầm lại trước khi nó ngã thụp xuống đất

「Ha…」

Một cây dao găm đâm lút cán vào trong cổ con sói. Chỉ một nhát, con dao ấy đã có thể cắt rời xương sống của sinh vật kia.

Thông thường thì, bị đâm ở một vị trí như thế là một điều rất khó có thể xảy ra. Ta cần phải tiếp cận mục tiêu trước. Mà loài sói xanh được cho là vô cùng nhạy bén và có thể cảm nhận bất cứ thứ gì trong phạm vi 200 mét. Không đời nào chúng lại không để ý tới một con người đang đứng ngay cạnh mình được

「…Xong rồi… 」

Tay đặt lên ngực, Hikaru thở dài.

「Ai mà nghĩ được giết một mạng là lên được một rank đâu chứ.」

Xung lực – không, tác dụng phụ khi lên hạng dội thẳng vào cậu. Mình sẽ tiết kiệm điểm. Để thực hiện kế hoạch, cậu cần phải có sẵn trong tay ba điểm.

「…Tao không thể mang thịt về nhà được. Xin lỗi vì đã giết mày vô cớ như vậy.」

Nếu bây giờ mình rời khỏi đây, tác dụng của Ẩn Thân hẳn sẽ bị yếu đi. Mùi máu và xác của con Sói xanh lan ra xung quanh khu rừng, thu hút những loài vật và côn trùng khác đến xử lí chỗ xác chết. Hikaru rút cây Dagger of Strength ra và lau chỗ máu còn dính lại trước khi tiến vào sâu trong trong rừng. Thứ này mạnh thật.

Nhờ kĩ năng Ẩn Thân của mình, cậu có thể dễ dàng tiếp cận và ra tay với mục tiêu mà không để chúng phát hiện. Hikaru cũng đang ngày càng mạnh hơn

Sau khi hạ sát thêm hai con Sói xanh nữa, rank của cậu lại lên một lần nữa, đến con số 7. Nhịp độ tiến triển rất nhanh. Ngay lúc ấy cậu đã nghĩ tại sao mấy mạo hiểm giả khác không thể ngừng đi loanh qua loanh quanh và bắt tay vào thăm ngàn để tăng mức rank của mình. Sau đó cậu nhớ lại lời của Unken nói rằng Sói xanh rất mạnh và có vẻ như ông ta đã đúng.

Có một vài loài quái vật khác ở đây nữa: nutria[note30871] , nhỏ hơn Thỏ sừng đỏ một chút, trông chúng như một con chuột nâu vậy. Và ở đây có cây dương hòe xanh, dài khoảng 30 cm, một loài thực vật ăn thịt người và tấn công bằng cách phóng phấn hoa.

Chúng không hẳn là quá đáng ngại. Ngay cả khi không kích hoạt kĩ năng Ẩn Thân của mình, Hikaru vẫn có thể xử lí từng thứ một. Dù vậy chúng đang dần tập trung lại thành bầy

Mấy loại quái vật này chắc cũng chỉ cho một ít điểm kinh nghiệm thôi

Tất cả mọi người đều phải giết chóc thật nhiều để có thể lên cấp. Và có một vấn đề lớn xảy ra. Đó là những người dân bình thường – không chỉ là những mạo hiểm giả – đều không có cách nào để xác nhận rank của bản thân đã tăng hay chưa. Họ cũng không thể cảm nhận được sức mạnh của bản thân đột ngột gia tăng hay kiếm chứng sức lực của chính mình. Đó là lí do chính khiến họ không có động lực để thăng cấp

Mặc kệ những con quái nhỏ, Hikaru tiếp tục săn lùng Sói xanh. Quái vật sẽ dần trở nên cảnh giác hơn nếu chúng cảm thấy khu vực quanh đây nhuốm đầy mùi máu. Kĩ năng Dò tìm của cậu vẫn còn khá yếu. Vì thế sẽ mất khá nhiều sức lực để tìm kiếm những con quái vật đang lẩn trốn.

「… Cái gì thế nhỉ?」

Hiện giờ đang là giữa trưa. Mặt trời đã leo đến đỉnh đầu, Hikaru nghe thấy một tiếng hét thất thanh vọng lại từ đâu đó quanh đây khi cậu đang thưởng thức bữa trưa của mình.

**

Paula đã muốn hét lên “Tớ đã nói rồi mà!”

Paula là một mạo hiểm giả tập sự đến từ một ngôi làng nghèo khó. Cùng với những người bạn thơ ấu của cô và một vài đứa trẻ khác ở làng bên, họ thành lập một nhóm mạo hiểm giả – với độ tuổi trung bình là mười bảy tuổi.

Hai cậu nhóc kia cũng chỉ biết cách vung kiếm. Họ muốn trở thành một anh hùng vĩ đại… mà cũng không hẳn. Nhưng ước mơ lớn nhất của chúng là kiếm được thật nhiều tiền và sống một cuộc sống với thật nhiều những cô gái bao quanh

Ba cô gái còn lại lại có những suy nghĩ riêng biệt

Pia là con gái của trưởng làng, và đúng như xuất thân của cô, cô là một người có ý thức tránh nhiệm mạnh mẽ. Nhưng cô ấy lại là kiểu người tập trung vào vẻ bề ngoài của mình hơn – cắt tóc ngắn sao cho giống một mạo hiểm giả thực thụ và thậm chí cô còn nói chuyện với thứ ngôn ngữ thô tục.

「Tớ sẽ bảo vệ cậu, Paula!」cô ấy nói trong khi đang vung vẩy thanh đại kiếm của mình bằng cả hai tay

Khi về đến làng, Pia lại luôn hỏi 「Paula-chan, tối nay chúng ta ăn gì vậy?」.

Priscilla là một thợ săn chính hiệu con nhà nòi, có bố mẹ cùng làm thợ săn. Việc cô ấy ở vài ngày trên núi cũng chẳng có gì là lạ cả. Có thể bởi vậy, cô gái ấy là kiểu người trầm tính – một cô gái ít nói. Mà thực chất thì đầu óc cô ấy lúc nào cũng bay đi chỗ nào đó và khuôn mặt cô luôn trưng ra một biểu cảm trống rỗng. Nhưng ít nhất, cô sở hữu hai gò núi khủng, và ánh mắt của mấy tên đàn ông lúc nào cũng như đóng đinh vào nó.

Paula thì hoàn toàn khác với cả bốn người kia. Cô sinh ra và lớn lên trong một nhà thờ. Mặc dù đó chỉ là một nhà thờ ở một vùng quê hẻo lánh, những lễ nghi, tập tục luôn in sâu vào tâm trí cô. Nhờ vậy, cô lúc nào trông cũng ngăn nắp, gọn gàng – từ ngoại hình cho đến trang phục.

“Đừng cuống.” “Nếu cậu có bị thương, Paula sẽ chữa lành cho cậu.”

Đó là cách những người xung quanh nghĩ về cô. Paula có thể sử dụng phép thuật chữa trị. Có rất nhiều người làm việc trong nhà thờ lâu năm để nâng cao kĩ năng của mình, nhưng trong trường hợp của cô ấy, năng lực của cô đã phát triển từ rất sớm.

Đó cũng là lí do tại sao Pia rủ rê cô tập tành làm mạo hiểm giả. Ngôi làng của họ đang trong tình trạng khủng hoảng. Nói trắng ra thì họ đang hết tiền.

「Chắc chắn rằng ông già nhà tớ sẽ nhảy cẫng lên sung sướng nếu chúng ta mang một đống tiền về làng đấy.」là điều cô ấy thường hay nói, nhưng Paula biết rằng cô ấy vẫn hay khóc một mình hàng đêm, thì thào「Mình muốn về nhà.」

Đáng ra chúng ta phải trở về mới phải! Tâm trí Paula gào thét. Có ai mà không muốn hét toáng lên trước cái tình cảnh mà họ đang phải đối mặt chứ?

「Việc này sẽ không bao giờ kết thúc kể cả khi chũng ta có giết nhiều đến mấy đi chăng nữa! Cái quái gì ở đây thế này?!」

「Có một đợt đang tới! Lũ Goblin sẽ tấn công chúng ta mất!」

「Lũ Goblin khốn nạn! Sao chúng lại khó nhằn thế này?!」

「Lũ ngốc này! “Dễ thôi” cái ass ấy!」

「Gloria-chan đã cảnh báo chúng ta rồi mà!」

「Tớ có biết gì đâu!」

Họ đang bị bao vây bởi khoảng một trăm con Goblin. “Một trăm” cũng chỉ là con số mà Paula đã ước lượng. Thực chất thì ở đó còn đông hơn nhiều so với cái ước lượng ấy. Nói cách khác thì, số Goblin ở đây là quá nhiều để cô có thể đưa ra một con số chính xác.

Nơi đây là một khu rừng sâu thăm thẳm. Ngày hôm qua có bốn mạo hiểm giả có vẻ kì cựu đã tiếp cận party của họ và có nói về một số loài cây hiếm ở trong rừng có thể giúp họ kiếm về bộn tiền.

Hai anh chàng kia đột nhiên trở nên hào hứng với cái ý tưởng ấy và Pia cũng nói kiểu như「Chắc là ổn thôi, tớ đoán vậy.」Họ muốn có tiền và phần lớn mọi người trong party của họ cũng như vậy. Pia và mọi người đều rất hạnh phúc khi những mạo hiểm giả lành nghề kia nói rằng giúp đỡ những mạo hiểm giả tiềm năng là công việc của họ. Chỉ có Paula là người duy nhất nhận ra những lời đường mật đó chỉ toàn là xu nịnh. Còn đầu óc của Priscilla thì vẫn trôi đâu đó.

Có vẻ như chỉ có Paula cho rằng những tên đàn ông kia đang theo đuổi cơ thể của họ. Trước khi họ rời hội, những mạo hiểm giả lành nghề kia đã bị lễ tân gọi lại và “cảnh cáo”. Có thể chính vì vậy, họ đã phải cố kiềm chế việc chạm vào người các cô gái với cái vẻ mặt dâm dục của mình. Tuy vậy, mắt họ vẫn cứ dán vào cặp bưởi nở nang của Priscilla.

Họ tổ chức một cuộc họp trong khi ăn tối ở một quầy rượu. Sau khi đã uống quá nhiều, họ rời đi khi mặt trời đã lên cao. Và bằng cách nào đó, họ vẫn đến rừng ngay trước giữa trưa. Mọi thứ vẫn ổn thỏa cho đến lúc ấy.

Những người lành nghề đã phải cố hết sức để thu hút sự chú ý của các cô gái, biểu diễn vài đường kiếm và mấy phép thuật hệ hỏa. Mấy người đó đã có thể tiêu diệt được vài con quái nhỏ, nhưng biểu cảm trên mặt của Priscilla càng lúc càng đáng sợ. Quả là một điều bất thường khi mặt Priscilla biểu hiện thứ gì đó khác ngoài cái vẻ trống rỗng kia.

– Thế này tệ rồi. Paula

–Ý cậu là sao.

–Gây ồn ào như vậy sẽ thu hút nhiều quái vật lớn hơn đó.

Nghe thấy những lời trao đổi đó, một mạo hiểm giả kỳ cựu cười .

– Không có con quái vật lớn nào ở trong khu rừng này đâu. Mà nếu có, tôi sẽ bảo vệ mấy cô em.

Anh ta nói đúng. Không có con quái vật lớn nào xuất hiện trong khu rừng này cả. Đó là lí do tại sao mấy mạo hiểm giả kinh nghiệm kia lại diệt quái dễ dàng đến vậy. Không chỉ vậy, Pia và những người khác cũng nhiệt tình tấn công lũ quái.

Nếu anh ta nói vậy thì chắc là ổn thôi, Paula nghĩ. Tuy vậy, cô vẫn không thể rũ bỏ cái cảm giác bất an trong lòng. Cô sở hữu trực giác sắc bén. Đã có vài lần cô bí mật nói với Pia rằng họ nên rút lui, nhưng những gì cô nhận được từ người bạn của mình chỉ toàn là câu nói「Tớ sẽ bảo vệ cậu, Paula!」

Và linh cảm của cô đã đúng. Ở đây không có con quái vật lớn nào – điều đó đúng. Nhưng ở đây lại có những con quái vật nhỏ hơn: Goblin. Và có người nói rằng nếu gặp phải 1 con Goblin có nghĩa là ta đã đụng phải 300 con khác nữa.

「Guaahh?!」

Một người đàn ông bị bắn bởi một mũi tên.

「Mũi tên?! Là lũ Goblin khốn nạn!」

Goblin là loài quái vật chỉ cao dưới một mét, với một cái đầu to. Mà dù đầu chúng có to đến mấy cũng không thể gọi chúng là loài có trí thông minh được. Màu da chúng cũng giống như con người, chỉ hơi vàng hơn một chút. Mặc dù tiêu diệt từng con một thì rất dễ dàng, nhưng sẽ cực kì phiền toái nếu chúng hợp lại thành bầy.

「Nếu chúng sử dụng tên, nghĩa là ta phải đối mặt với một bộ tộc Goblin!」

Cái gì cơ? Bộ tộc? Paula nghĩ.

「Và có một con rất lớn đứng đầu chỗ này…」

「Ta có thể giết nổi nó không」

「Không đời nào! Chỉ cái việc đối đầu với một lũ lắt nhắt này đã là khó rồi!」

Mấy mạo hiểm giả lành nghề kia om sòm lên. Có vẻ như đụng mặt lũ Goblin là một tin rất xấu. Tệ hơn, ở đó còn có cả một con boss, thứ mà mấy người họ không đời nào có thể xử lí được

「?!」

Sự chú ý của các nhà mạo hiểm lành nghề hướng về phía Paula. Cô có thể thấy được thứ gì đó tồi tệ trong đôi mắt của mấy người kia. Không phải sự thù địch hay ánh nhìn dâm dục như mọi khi –ánh mắt ấy như đang nhìn vào thứ được coi như “công cụ” cậy

「Cô gái này, cô có biết lũ Goblin thèm khát thứ gì nhất không?」

「Tôi, uhh… Tôi không biết」

Những tên mạo hiểm giả lành nghề kia tiến lại gần một bước. Pia, người đã nói rằng sẽ bảo vệ Paula, đang ở tuyến trên chiến đấu với lũ quái vật

「Giao phối」

「… Giao…phối?」

Cô không thể ngay lập tức hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó.

「Chúng sẽ đi bắt những cô gái loài người và khiến họ phải sinh con cho chúng. Nói cách khác, chúng đang theo đuổi cô đấy, không phải bọn tôi.」

「Cái⁠—」

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc cơ thể cô. Máu cô như không thể lên não vậy, cô không thể nghĩ ngợi gì cả. Bọn Goblin đang săn lùng mình? Chúng sẽ không giết mình, nhưng mà, chúng sẽ hãm hiếp mình sao?

「Cô hiểu vấn đề rồi chứ?」

「Không…」

「Nếu chúng ta ném cô cho chúng, tất cả chúng ta đều sẽ sống sót. Như vậy ổn chứ?」

「Không!!!」

Mấy tên đàn ông nắm lấy tay cô.

「Paula!」

Priscilla đang cầm cung bắn, nhanh chóng chạy đến chỗ cô. Nhưng những mạo hiểm giả kia đã chặn cô lại.

「Không, không, khônggggggg!」

「Cô có thể cứu tất cả mọi người mà! Nhiệm vụ của một trị liệu sư là như vậy mà, phải không?!」

Bị nắm chặt cả hai tay, cô bị họ cưỡng chế kéo đi. Pia có vẻ như đã thấy có chuyện gì đó đang xảy ra, nhưng một trong những mạo hiểm giả lớn tuổi đã cố che đậy nó. Hai cậu nhóc kia thì vẫn như một lũ ngáo ngơ. Họ không thể hiểu chuyện gì đang diễn ra cả.

「Đi nào!」

Cả hai cánh tay bị nắm chặt, Paula bị lôi ra phía trước. Mười mét trước mắt cô là một dàn Goblin đầy dãi rớt. Trông chúng ngư một bộ tộc nguyên thủy, tay cầm con dao gỉ, chùy gỗ và những hòn đá lớn. Bị đạp mạnh từ phía sau, Paula ngã ra xa khoảng ba mét

「Ah…」

Lúc đầu, lũ Goblin vẫn còn bất ngờ, nhưng rồi chúng nhận ra mình đã được “cho” thứ gì và bắt đầu chạy về đó. Khi ấy, lũ Goblin như đang chuyển động slow-motion qua đôi mắt đẫm nước của Paula.

Đáng ra mình không nên đến đây

Nhưng giờ đã quá muộn để hối hận. Có lẽ trước kia họ không nên rời làng để trở thành mạo hiểm giả. Đúng là Pia đã mời mọc cô, nhưng cuối cùng, cô cũng đã đồng ý.

Paula lớn lên trong một nhà thờ. Không giống những bạn bè đồng trang lứa khác, cô có cơ hội được tiếp xúc với những cuốn sách – không chỉ là kinh thánh hay những cuốn sách giáo khoa, cô cũng được đọc cả những tiểu thuyết tình cảm nữa. Có rất nhiều thể loại sách trong nhà thờ, song không có mấy ai có thể đọc được.

Paula như đắm chìm vào những tiểu thuyết mùi mẫn đó. Cô đã luôn ước rằng một ngày nào đó khi cô rời khỏi làng và tới một thị trấn lớn, một anh chàng đẹp trai với khuôn mặt đỏ bừng sẽ xuất hiện trước mắt cô. Định mệnh đưa họ gặp nhau, và cuối cùng họ trở thành một cặp. Có nhiều đêm cô không thể chợp mắt khi còn đang mê man trong cái ảo tưởng của mình. Thậm chí cô còn tự viết một câu truyện về nó, với nhân vật nữ chính là Polaria, rõ ràng là lấy từ tên cô.

Mình thật là một con ngốc… Thật ngu ngốc khi cứ ôm mấy cái mộng tưởng hão huyền đó mà…

Không có cuốn sách nào của cô nói về việc một nữ chính có kết cục là bị hãm hiếp bởi một bầy Goblin cả. Cô thà chết còn hơn là phải trải qua cái số phận nhục nhã với bọn quái vật ấy. Điều duy nhất cô hối hận lúc này đó là những cuốn tiểu thuyết của cô vẫn đang ở trong nhà thờ. Cô không nỡ vứt đi sau khi đã cày ngày cày đêm để viết chúng. Đáng ra mình phải đốt hết và chôn đống tro xuống đất mới phải.

Cô nhắm mắt lại trong khi lũ Goblin đang lao vào.

「………?」

Dù vẫn đang run cầm cập, Paula vẫn cố bắt tâm trí mình phải nghĩ. Chờ đã. Lũ Goblin không đến.

「…Dậy đi.」

「Cái gì?」

Cô mở mắt ra trong khi vẫn còn đang hoang mang. Một chàng trai, với mái tóc đen, đôi mắt đen và áo choàng đen đang đứng đó. Cậu rút thanh dao găm của mình ra khỏi gáy của một con Goblin

Chẳng biết từ đâu, cậu ấy bất chợt xuất hiện. Paula không hề hay biết cậu đến đây từ đâu. Ngay cả lũ Goblin cũng đang đứng hình.

Là thật…

Dù vậy có một điều mà Paula chắc chắn.

Một cuộc gặp gỡ định mệnh là có thật!

**

Ôi trời, suýt soát quá, Hikaru nghĩ. Trông có vẻ như cô ấy ở vị trí hậu phương trong nhóm kia thì phải. Vũ khí duy nhất trên người cô lúc này chỉ có mỗi thanh dao găm tương tự như của Hikaru. Nếu cậu đến chậm vài giây, cô chắc chắn sẽ bị thương. Còn nếu là vài phút hoặc vài tiếng thì cô có lẽ đã chết hoặc tệ hơn cả thế nữa.

「………」

「Lùi lại đi. Cô đang làm vướng đường đấy.」

「………」

「Cô có đang nghe không đấy?」

「Một anh chàng đẹp trai.」

「Cái gì cơ」

「Tôi có được cậu rồi— ugh!」

Cô bất chợt phi về phía cậu và Hikaru tặng cô một đấm vào mặt.

「C-Cô bị cái quái gì thế?!」

「Haa… Một phần thưởng từ trai đẹp… 」

Hikaru nhanh chóng nhận ra cô ấy là một con dở. Và vừa nãy cậu đã cứu một con dở. Nằm lăn lộn dưới đất, cô nhìn chằm chằm vào cậu với một nụ cười toe toét. Hikaru cảm thấy có thứ gì đó nguy hiểm đằng sau cái vẻ ngoài trông giống một vị sơ ngăn nắp, gọn gàng kia.

「T-Thằng khốn này! Sao mày lại cản đường bọn tao, hả nhãi ranh?!」Một người thám hiểm giả hét lên

「… Cản đường?」

「Bằng cách hi sinh một đứa con gái, bọn tao đã có thể trốn thoát hết rồi! Bon tao phải chống lại lũ Goblin này đấy!」

「À, tôi hiểu chuyện gì xảy ra rồi. Thế mà tôi cứ tự hỏi sao mấy người lại đá cô gái này đi. Ra là mấy người định dùng cô gái này để trốn thoát.」

「…R-Rồi thế thì làm sao?」một mạo hiểm giả lý sự.

「Cái gì?! Tôi không nghe nhầm đâu nhỉ?! Sao mấy người dám làm vậy với Paula!」Pia nói.

「…Mấy người sẽ phải trả giá.」Priscilla lẩm bẩm.

「Cái gì thế?」

「Cái gì đang xảy ra vậy?」

Hai cô gái kia có vẻ đã nắm được tình hình, nhưng hai cậu nhóc kia vẫn cứ ngu ngơ. Những mạo hiểm giả lớn tuổi khác dường như đều hoàn toàn đồng tình với kế hoạch này.

Sâu bên trong, Hikaru cảm thấy thật ghê tởm với hành động này. Dù dùng họ làm mồi nhử vẫn còn đỡ hơn đem chúng đi bán cho bọn buôn người, nhưng lúc cái kế hoạch khủng khiếp này được thực hiện, khi ấy quả là thời khắc sinh tử.

「Thế mày muốn bọn tao phải làm gì, huh?! Bon tao phải chiến đấu với hàng trăm con quái vật đây này!」

「Đằng nào chúng cũng rút lui sớm thôi」Hikaru nói.

「Cái gì」

「Nhìn đi.」

Bỗng nghiên một tiếng sao kì lạ vang vọng lại từ đâu đó. Nghe thấy vậy, bọn Goblin nhìn nhau rồi tản ra xung quanh đúng như Hikaru vừa nói.

「C-C-C-Cái gì…?」

「Mấy người nên về đi. Ở đây nguy hiểm lắm.」

「Cậu ấy nói đúng! Rút thôi!」

Cô gái với thanh đại kiếm vừa dứt lời, bốn mạo hiểm giả lớn tuổi đã tức tốc chạy, cùng với hai cậu nhóc lóc cóc theo sau. Những người còn ở lại là một cô gái cầm kiếm, một cô cầm cung và một cô gái đang ngồi dưới chân cậu, tay ôm má hạnh phúc.

「…Cảm ơn cậu. Cậu đã cứu chúng tôi.」

「Lôi cô ta đi rồi về đi.」

「Cậu không đi cùng sao?」

Hikaru nhún vai.

「…Cậu thực sự rất mạnh.」

「Nhớ cẩn thận với mấy tên kia trên đường về . Họ có thể làm hại mấy cô đấy.」

「Sao cơ?」

「Họ đã cố dùng bạn của các cô làm mồi nhử. Nếu thông tin đó rò rỉ ra ngoài, họ chắc chắn sẽ mất việc. Nhưng đấy là khi các cô còn có thể kể lại với người khác thôi.」

「Ý cậu là sao?」

「 Để bịt miệng chúng ta」Cô gái cầm cung nới với bạn mình.

「Hảaa?!」

「Kiểu vậy. Mấy tên nhỏ mọn đó…Ta không thể lường được mấy tên đó sẽ làm gì khi bị dồn vào chân tường đâu.」

「 …Còn hai thành viên nữa của nhóm chúng tôi cũng đã bỏ chạy. Một lũ ngố dễ bị lừa」

「Bạn của mấy cô à?」

「Không hẳn là bạn… Kiểu một lũ nhóc làng bên ấy, chắc vậy.」

「Các cô có thể đi theo hay kệ họ cũng được. Nói chung là tùy, tôi không quan tâm đâu.」

「X-Xin phép!」Cô gái nguy hiểm ngồi dưới chân cậu lên tiếng

「T-Tên tôi là Paula! Paula Nohra! Xin hãy cho tôi biết tên của ngài!」

「…Hikaru.」

Paula, người vừa thoát khỏi cơn mê sảng, đứng dậy. Có vẻ như cô ấy vẫn ăn nói được bình thường

「Hikaru-sama, tôi có một đề nghị nho nhỏ. Ngài có thể vui lòng dẫn chúng tôi đến hồ được không ạ?」

「Phải. Chúng tôi cũng muốn nhờ cậu việc đó. Phải không, Priscilla?」

「Yeah.」

Hikaru thở dài. Cậu cũng đã có cảm giác rằng họ sẽ nói vậy. Thật không dễ để cậu có thể bỏ mặc họ lúc này. Hơn nữa, cậu sẽ cảm thấy thật tồi tệ nếu họ bỏ mạng trong một tai nạn nào đó ngay sau khi cậu vừa cứu họ. Nhưng nếu Hikaru hộ tống những cô gái này, cậu sẽ không thể dùng Skill của mình.

「… Được rồi. Tôi sẽ giữ khoảng cách và để mắt tới các cô nên cứ đi bình thường đi.」

「Ngài không đi cùng chúng tôi sao?」Paula hỏi, mắt rớm rớm, hai tay nắm chặt vào nhau

Đôi mắt cô lấp ló sau mái tóc xanh lá của mình. Nhờ vậy, trông cô thực sự rất tao nhã, nhưng…

「Tôi nói là tôi sẽ giữ khoảng cách và để mắt tới mấy cô. Và… hơi muộn để tỏ ra là mình ngây thơ trong sáng rồi đấy…」

「Uh…」

「Cậu ấy nói đúng đấy Paula. Bọn tớ chưa nói gì trước đó, nhưng cả tớ và Priscilla đều biết là cậu hơi bị kì lạ đó.」

「Sao cơ…?」

「Chẳng hạn như, đống tiểu thuyết mà cậu đang viết…」

Paula rống lên như một con gà bị cắt tiết và rồi lăn ra ngất.

Hikaru để cho cô gái mang kiếm lo cho Paula và đi ra xa. Chỗ cậu đứng cách đó khoảng ba mươi mét. Những cô gái kia không cách nào có thể trông thấy cậu một khi cậu kích hoạt Ẩn thân ở khoảng cách như vậy.

Một vài sự cố ngoài ý muốn cũng tốn một ít thời gian. Nhưng đổi lại, rank của mình cũng lên nhanh hơn nhiều so với dự kiến, nên có lẽ mọi thứ vẫn ổn

Mức rank hiện tại của Hikaru là 12. Thực ra có một vài lí do cho nó. Sau khi đi loanh quanh và tiêu diệt Sói xanh, rank của cậu mới đạt đến 9. Và đó là khi cuộc chiến vừa rồi xảy ra. Lúc đầu cậu định đi thẳng tới chỗ Paula và mấy người khác, nhưng có khoảng hơn một trăm con Goblin trực sẵn trên đường tới nơi. Đó là tình huống tệ nhật với cậu lúc này. Cậu có thể dễ dàng giết từng con một mà không thu hút sự chú ý của chúng. Nhưng trái ngang thay, chúng lại tập trung thành đàn, vì thế, kĩ năng Ẩn thân của cậu gần như trở nên vô dụng. Như vậy sẽ rất khó khăn cho cậu để giết tất cả trăm con Goblin đó mà không bị nhìn thấy bất cứ lần nào. Thử nghiệm một số thứ mà không chuẩn bị trước cũng không phải một lựa chọn. Có thể với kĩ năng Thiện Xạ của mình cậu có thể làm gì đó, nhưng trên người cậu không có cả cung lẫn tên.

Nhưng may mắn có vẻ đã mỉm cười với cậu. Thủ lĩnh của đám Goblin đã xuất hiện. Nó cao gấp đôi lũ Goblin kia – khoảng chừng hơn hai mét. Đứng bên cạnh nó là một con Goblin với một cái tù và, có vẻ như nó là người đưa tin của thủ lĩnh.

Nếu chúng tập hợp như vậy, giết con đầu đàn chắc chắn sẽ gây ra náo loạn.

Hikaru tiếp cận con boss từ phía sau. Con quái vật đó hoàn toàn không hề hay biết đến sự tồn tại của cậu, và nó đã phải nhận lấy một nhát đâm từ thanh Dagger of Strength ở sau lưng

Con boss khoác trên mình bộ giáp gồm nhiều chiếc nhẫn kim loại nhỏ kết nối lại với nhau[note30872] , và thứ đó đã dọa cậu đôi chút. Nhưng có lẽ nhờ tác dụng của Ám Sát, hay có thể do cậu đã nâng 1 điểm cho Sức Mạnh, cậu đã có thể giết chết con quái vật với cây dao găm của mình.

Những thứ xảy đến tiếp theo mới thực sự đáng ngạc nhiên.

Toàn thân Hikaru trở nên ngứa ngáy đến nỗi không thể chịu nổi. Cái nóng như thiêu đốt ấy như tấn công vào từng ngóc ngách trong cơ thể cậu. Dù đã cố hết sức, nhưng cậu không thể ngăn những tiếng rên rỉ đau đớn cất ra từ miệng mình. Biết trước rằng đó là phản ứng phụ của việc lên rank, nhưng cái trải nghiệm đau đớn đến tột cùng này là lần đầu tiên. Một con Goblin đầu đàn đã giúp rank của cậu lên ba bậc.

Bởi những gì đã xảy ra, cho dù đám goblin có chú ý thấy cậu, nhưng chúng đã trở nên e sợ sau khi cậu giết chết thủ lĩnh của chúng. Sau khi những hiệu ứng phụ của việc lên rank thuyên giảm, cậu nở nụ cười yếu ớt rồi rời đi.

Từ đằng xa, tiếng tù và vang vọng với một âm thanh thảm thiết. Có vẻ như âm thanh đó như tiếng báo hiệu về cái chết của thủ lĩnh, hoặc để rút lui. Mà dù thế nào đi nữa, bầy Goblin đó cũng sẽ tan rã sớm thôi. Nhưng nếu có ai đó chết trước khi điều đó xảy ra, những nỗ lực của cậu sẽ thành công cốc.

Hikaru miễn cưỡng nâng một điểm cho Đột Phá Sức Mạnh.

Nhờ vậy, khả năng bứt tốc của cậu đã tăng lên đáng kể. Hồi còn học cấp hai, Hikaru có một người bạn cùng lớp tham gia thi chạy nước rút trong hội thao toàn quốc. Cậu nghĩ tốc độ hiện tại của cậu có thể ăn đứt cậu ta rồi. Tuy vậy, việc này sẽ tốn rất nhiều năng lượng. Nhưng đổi lại, nó cũng giúp cậu có thể cứu được Paula và những cô gái kia khi cần.

Giờ mình còn sáu điểm. Cần ít nhất ba điểm cho kế hoạch ngày mai…

Cậu nghĩ ngợi một lúc

Mình sẽ chặt tay tích điểm, cậu quyết

Chỉ mất một lúc, Hikaru và các cô gái đã đến hồ. Cậu tiễn các cô gái ra đường chính và cố hết sức để tránh cái ánh mắt cuồng nhiệt của Paula. Có rất nhiều người đang kinh doanh buôn bán ở đây, nên khả năng họ bị tấn công là rất thấp.

「Được rồi. Quay trở lại với việc săn quái nào.」

Tối hôm đó, cậu gặp lại người đàn ông bảnh bao đã chở cậu đến hồ. Cậu lên xe của anh ta và quay trở lại thị trấn.

「Thế nào rồi? Đi câu được nhiều không? Hay cậu thu hoạch được những gì?」Người đàn ông đó hỏi.

「Tôi chả có gì cả.」Hikaru trả lời.

「Vậy à? Tại trông nhóc có vẻ đang vui.」

Anh ta đã đúng. Hikaru đang cảm thấy rất tốt. Cậu đã đồ sát trên ba mươi con quái vật. Ngoài con Goblin đầu đàn và bầy thuộc hạ cậu đã giết trên đường đi cứu Paula, cậu cũng giết cả đám tàn quân của chúng nữa. Và ngay khi mặt trời vừa lặn, trời bắt đầu sẩm tối, cậu cuối cùng cũng tìm được một con Hộ vệ rừng – tộc người man di

「Có một vài thứ tuyệt vời, chỉ thế thôi」

Và cuộc chiến chỉ diễn ra trong một nhát dao. Hikaru đã giết chết tộc người man di trong rừng trong một đường với combo Ẩn thân và Ám sát. Với một mạng đó, cậu đã lên được hai rank.

「Vậy sao? Được rồi. Giờ tốt nhất nhóc nên bám chặt vào vì chúng ta sẽ phi nhanh đấy」

「Được thôi. Tôi cũng muốn về càng sớm càng tốt để dội sạch cái đống bùn đất này đi.」

Con ngựa phi nước đại băng qua cánh đồng nhuốm màu đỏ rực của ánh hoàng hôn. Ngày hôm đó, Soul Rank của Hikaru đã chạm tới mốc mười sáu.

Ghi chú

[Lên trên]

Một loài chuột…

Một loài chuột…

[Lên trên]

Một kiểu áo giáp, hình như nó là chainmail

Một kiểu áo giáp, hình như nó là chainmail


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.