The Undetectable Strongest Job

Tập 01 - Chương 14: Chuẩn bị vận chuyển (p.2)


Hikaru ngửi thấy mùi nước hoa ngay khi cậu bước chân vào phòng. Một người phụ nữ nằm trên chiếc giường có tấm màn trang trí lộng lẫy. Cô ấy mang một vẻ xa hoa, với những đường cong rõ nét. Cô đã ngủ say.

Vợ của Bá tước à… Không, cô ấy quá trẻ.

Nhẫn và vòng cổ được treo đầy trên tủ.

Một tình nhân? Hay là một người vợ lẽ?

Cậu lấy ra một chiếc nhẫn trong đó. Trên chiếc nhẫn được đính một viên đá quý, nhưng hiện tại quá tối để xác định màu sắc của nó.

Lấy trộm cái này thì dễ thôi, nhưng nó có thể sẽ bị truy nguyên nếu mình bán nó đo. Thậm chí còn tệ hơn nữa nếu nó quá đắt.

Khi Hikaru quyết định kiếm tiền, cậu đã tính đến chuyện ăn trộm từ những người xấu xa giống như Robin Hood. Nhưng có ba lý do tại sao cậu không thể làm vậy:

1. Cậu không thể mở khóa hầm.

2. Cậu không thể bán đồ trang sức quý giá vì nó có thể truy nguyên ra cậu.

3. Kể cả cậu có ăn cắp được tiền, số lượng lớn tiền xu sẽ trở nên quá nặng để cậu mang theo.

Nếu đó chỉ là một số tiền nhỏ, cậu có thể kiếm được ở Hội mạo hiểm giả và không cần thiết phải làm liều đi ăn cắp.

Cậu đã hỏi Jill trong khi cô ấy đang nhâm nhi Twin Tornado Juice của mình về Hộp vật phẩm hay Kho chứa đa chiều, thứ có thể giúp cậu mang theo rất nhiều tiền xu, nhưng câu trả lời của cô ấy là:

「Tôi nghĩ đó là những báu vật tự nhiên của một đất nước nào đó.」

Có vẻ như chúng không phải là những thứ người ta có thể dễ dàng tìm mua trên thị trường. Nếu những thứ như vậy được lưu hành, sẽ có một cuộc cách mạng lớn tương tự như Cách mạng Công nghệ thông tin diễn ra trên Trái đất. Thế giới này sau đó có thể phát triển thành một xã hội tiên tiến mà cậu đã được xem và đọc trong các tác phẩm khoa học viễn tưởng. Nhưng rõ ràng điều đó khó có thể xảy ra. Hiện nay ác lái buôn vận chuyển hàng hóa bằng xe ngựa và thuê người chở những kiện hàng nặng hơn.

Tuy vậy, công nghệ đằng sau hệ thống Soul Card mà người đàn ông mang chức nghiệp Thần trí tuệ tạo ra chắc hẳn là một trường hợp đặc biệt – thứ vượt quá khả năng của con người hiện tại.

Ăn cắp không phải là một lựa chọn với cậu. Hikaru trả lại chiếc nhẫn và bước ra ngoài hành lang. Sau khi kiểm tra các phòng khác, chỉ còn một căn phòng là bất thường.

Sách

Cạnh tường là một chiếc giá chứa đầy sách, hầu hết là những cuốn chuyện phiêu lưu. Dựa vào kích thước của chiếc giường và độ fancy của thiết kế nội thất, Hikaru đoán nó thuộc về một thiếu nữ.

Có lẽ đây là phòng của cô gái đó.

Cậu mở tủ quần áo và nhìn thấy bộ đồ ngủ quen thuộc.

Mình biết cái này… Vãi cả…!

Bên dưới đó là chiếc quần lót có họa tiết kẻ sọc. Có một tiếng rầm lớn khi cậu vội vã đóng tủ quần áo.

Ô shít!

Cậu phi tới cái bóng phía sau giường để trốn.

「Có ai ở đây không?」

Cánh cửa ngay lập tức mở ra. Một người đàn ông cầm một chiếc đèn ma thuật, có tác dụng như một chiếc đèn pin, bước vào trong. Ánh đèn như chiếu sáng toàn bộ căn phòng, chỉ cách vài inch nữa là tới ngón chân của Hikaru.

「… Oh, một cuốn sách vừa bị rơi à 」. Anh ta lẩm bẩm một mình và bỏ đi.

Là người lính đó. Cái người tỏ vẻ không hài lòng về việc cô gái bị buộc tội giết người.

「Anh ta chăm chỉ ghê.」

Hikaru rời khỏi phòng cô gái.

 Không có gì đáng chú ý trên tầng hai nên cậu quay trở lại tầng một. Vừa dứt lời, cậu liền nghe thấy tiếng người đang cãi vã.

「Bây giờ không phải lúc cho cái việc này. Không đúng lúc đúng chỗ chút nào. 」

「Anh nghiêm túc quá đấy, East.」

Tiếng nói phát ra từ hướng cửa sau. Người lính bước vào phòng của cô gái khi nãy đã bắt gặp người lính khác đang cùng với cô hầu gái trở về từ bên ngoài.

「Nhiệm vụ của chúng ta vẫn chưa kết thúc.」

「Chúng tôi sẽ quay trở lại sau khi làm nốt một số chuyện. Tôi chỉ đang nói lời tạm biệt thôi mà. 」

「Cứ thoải mái mà tạm biệt khi hết việc ấy.」

「Được rồi, tốt thôi. Anh có thể nhận tất cả công lao cho cái nhiệm vụ bảo vệ này. 」

「Liên quan gì đến nhau? Hơn nữa, cái tôi đang nói là… 」

Không đoái hoài đến cuốc tranh cãi của họ, Hikaru xuống tìm hiểu tầng một. Một số người hầu dường như đã bị đánh thức bởi tiếng ồn ào và đi về hướng của cậu. Cậu giấu mình trong một căn phòng. Sau khi để họ đi qua, Hikaru tiếp tục tiến sâu hơn vào dinh thự.

Không phải phòng này. Đây trông giống như phòng của người hầu… Hmm?

Hikaru phát hiện ra một dãy cầu thang dẫn xuống tầng hầm ở cuối hành lang. Bên cạnh đó là một hiệp sĩ – người cùng ở ngôi đền với East – đang ngồi yên, đánh một giấc.

Cơ hội tuyệt vời đây rồi.

Một chùm chìa khóa treo lủng lẳng trên thắt lưng của hiệp sĩ. Một dây da được buộc vào một vòng kim loại móc năm chiếc chìa khóa lại với nhau. Hikaru lại gần đó và cố gắng tháo dây đeo.

Cái gì thế này … chặt quá. Không thể tháo nó ra nổi. Cái này còn được nối với đâu vậy?

Cậu kiểm tra và thấy rằng dây đeo đâm xuyên qua quần của người lính. Cậu cảm thấy thật vô vọng.

Mình có nên thò tay vào đó không?Thôi, từ từ đã. Có khi cánh cửa này không bị khóa.

Níu lấy chút cơ hội mong manh, Hikaru đi xuống cầu thang và tìm thấy một cánh cửa sắt. Và tất nhiên, nó đã bị khóa.

Biết mà…

Cậu leo lên trở lại.

Làm cách nào để lấy nó ra?Dùng lực kéo nó ra à? Không, làm thế sẽ đánh thức anh ta mất. Hay là cắt dây đeo? Nghe có vẻ hợp lý. Mặc dù vậy, nếu mình không cứu được cô gái đó tối nay, an ninh sẽ được thắt chặt hơn nữa vào ngày hôm sau. Mình có thể đánh khóa bằng một ít đất sét. Mất bao lâu để tạo một chìa khác đây?Mà có tới năm chìa. Nếu mình nhờ ai đó làm giả tất cả chúng cùng một lúc, liệu họ có nghi ngờ mình và nghĩ ra cái gì đó không?

「Hey, dậy đi. Cậu đang làm gì đấy, vừa ngủ vừa làm à? 」

Người lính vừa cãi nhau với East đánh thức người đang ngủ. Hikaru nhanh chóng ẩn mình sau cầu thang, nấp mình trong bóng tối.

「Hmm? Ồ, tôi ngủ quên mất, huh? 」

「Hehehe. Cậu sẽ ăn đủ từ East. 」

「Đừng nói với anh ta. Xin cậu đấy!」

「Rồi rồi. Thế cô tiểu thư thế nào rồi? 」

「Oh, tối nay tôi vẫn chưa đi xem cô bé thế nào.」

「Này, này. Thế là không ổn rồi. Phải đi kiểm tra con bé ngay. 」

「Rồi thì đi.」

Người cảnh vệ uể oải đứng dậy và bắt đầu đi về phía Hikaru.

Cái gì…

Mặt cậu cắt không còn một giọt máu. Tệ rồi. Chiếc cầu thang chỉ đủ rộng cho một người và rẽ trái nửa chừng, nhưng đó là lối đi duy nhất với chỉ một cánh cửa ở cuối và không có chỗ nào để trốn. Nói cách khác, cậu sẽ bị bắt.

Chết thật. Phải làm gì đây?

Ngay lúc đó, Hikaru đi xuống cầu thang, rẽ trái và nín thở.

「Haa… cơ thể tôi trở nên thật nặng nề khi không làm gì cả.」

「Cậu nên đi cùng tôi. Tập thể dục buổi tối với hầu gái rất vui đấy, cậu biết không? 」

「Thôi xin. Tôi có vợ và một đứa con rồi. 」

Thật chậm rãi, họ bước xuống cầu thang.

Mình làm hỏng bét rồi. Lẽ ra mình không nên kiểm tra cái nơi cụt lủn này. Và giờ mình dồn vào chân tường. Bà nó… Không, bây giờ không phải lúc hối hận. Mình phải nghĩ ra cách thoát khỏi chỗ này.

Bỗng, một từ hiện lên trong đầu Hikaru.

【Ám sát】 Khi người dùng tấn công khi mục tiêu không nhận ra, đòn tấn công sẽ có hiệu ứng gây tử vong. Tối đa: 3.

Bất cứ ai đi xuống đều không thể nhìn thấy mình ở đây. Vì thế mình có thể “tấn công khi mục tiêu không nhận ra”.

Cậu nắm chặt thanh Dagger of Strength.

Mình sẽ giết kẻ đi đầu trước. May là họ đang mặc thường phục chứ không phải áo giáp. Anh ta cũng không thể gây nhiều tiếng ồn. Sau đó, mình sẽ trốn sau cơ thể của anh ta và kéo nó đi theo hướng này. Người lính đi đằng sau sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra và khi anh ta kiểm tra…

Mình cũng sẽ xử lí nốt anh ta.

Tim cậu đập thình thịch. Đây đều là những người vô tội. Nhưng bây giờ cậu phải giết họ vì sai lầm của chính mình.

「Trời đất, cứ nghĩ về chuyện chúng ta sắp xong việc ở Pond…」

「Cái gì, cậu cảm thấy khó rời đi à?」

Cảm giác nghi ngại. Cậu thực sự có thể làm điều đó?

Cảm giác không chắc chắn. Mọi chuyện sẽ diễn ra bình thường chứ?

Cảm giác tội lỗi. Cậu thực sự có thể giết người vô tội sao?

「Ếu có đâu đồ ngốc. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm là đằng khác.」

「Chuẩn không cần chỉnh.」

Cậu nắm chặt con dao găm với bàn tay ướt đẫm. Còn ba bước nữa.

「Hãy cùng thâu đêm ở một quán bar nào đó khi chúng ta trở về—」

Ngay lúc này.

「Ngài Hiệp sĩ!」

Ngay lúc Hikaru định nhảy ra, một giọng phụ nữ vang lên.

「Thế này là sao?! Ngài East có nói với tôi rằng anh rất hay tấn công các cô gái ở quán bar và qua đêm với họ! 」

「Gì? Ah, anh, uhh… em đang nói gì vậy? 」

「Ngài ấy đang nói dối ?! Hay là anh ?! 」

「Đợi chút. Đứng nguyên đó. Bình tĩnh. Đặt con dao xuống trước đã, nhé? 」

Đó là cô hầu gái lúc nãy. Một người lính leo trở lại cầu thang.

「Whoa, whoa… Cô ấy biết cậu đi hú hí với mấy con khác rồi à?」

Người lính canh kia cũng đi theo sau.

…Họ đi rồi…

Cảm thấy như chút sức lực còn lại như tan biến khỏi cơ thể, Hikaru ngồi phịch xuống tại chỗ. Cả cơ thể ướt đẫm mồ hôi, cậu hồng hộc thở.

「Giờ không phải lúc nghỉ ngơi. Làm thế chỉ tổ dẫm vào vết xe đổ của chính mình. 」

Hồi lại một chút sự sống cho cái cơ thể mềm nhũn của bản thân, Hikaru leo lên cầu thang.

「Tôi không thể tin lời anh!」

「Em là người duy nhất anh yêu! Đó là sự thật! 」

Người lính và cô hầu gái cầm dao cãi nhau ầm ĩ. Anh chàng mang theo chìa khóa cũng đi theo họ, để lại một chiếc chìa khóa trên ghế trước khi đến gần người nữ hầu. Anh ta có lẽ đã gỡ nó ra khỏi chùm khóa để mở cánh cửa bên dưới.

Giờ là thời cơ của mình.

Hikaru nhảy ra từ cầu thang và lấy chiếc chìa khóa. Không một ai chú ý tới hành động của cậu. Cậu quay xuống cầu thang, dùng chìa khóa và đẩy cánh cửa sắt ra. Sau khi kiểm tra xem nó có thể bị khóa từ bên trong không, cậu nhét một chiếc khăn xuống bên dưới để giữ cánh cửa mở. Sau đó cậu quay lại và trả lại chìa khóa trên ghế.

「Đừng vung con dao đó nữa. Nguy hiểm lắm 」

「Này, đừng căng quá.」

「Waaaaaahhhh!」

Có vẻ như cảnh náo loạn này sẽ không sớm kết thúc. Hikaru quay xuống và bước vào căn phòng với cánh cửa sắt. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Tí thì toang. Cậu nghĩ ngợi về sự bất cẩn và thiếu quyết đoán của bản thân.

Có khả năng mình sẽ phải giết những người vô tội trong tương lai… Khi đó mình phải làm gì? Mình có nên chuẩn bị tinh thần để giết người không?

…Không. Nếu bắt đầu giết người vì những lý do hời hợt, mình không nghĩ có thể dừng bản thân lại. Nếu một ai đó khiến mình khó chịu, có lẽ mình sẽ nghĩ “Mình có thể giết gã này”. Phải cố gắng từng chút một để không giết người tùy tiện. Phải cố hết sức. Luôn phải xem xét trước mọi khả năng và càng tập trung cao độ khi làm bất cứ việc gì.

Được rồi. Bắt đầu nào.

Cậu bắt đầu tăng tốc.

Mình có thể suy ngẫm về những thứ cần cải thiện sau. Hiện giờ, mình còn phải làm việc này nữa.

Đó là một phòng chứa đồ. Những chiếc bao và thùng gỗ với những thứ bí ẩn bên trong được xếp lộn xộn trên sàn. Từ nơi cậu đứng, Hikaru có thể nhìn thấy những song sắt sâu bên trong căn phòng. Những kí tự cổ được khắc lên trên đó phát ra ánh sáng le lói. Một phong ấn ma thuật.

Một phòng giam. Lại là một cái cực kỳ chắc chắn. Tuy nhiên, nội thất bên trong lại vô cùng tốt. Một bức tranh treo trên tường. Phòng giam được trang bị một chiếc ghế có đệm, một chiếc giường trông có vẻ còn chất lượng hơn cái trong phòng khách sạn của Hikaru, cùng một chiếc bàn với rất nhiều sách chất đống trên đó. Hầu hết là tiểu thuyết phiêu lưu[note29876] .

「… Có ai ở đó không?」

Bên kia song sắt là một cô gái với mái tóc bạch kim và đôi mắt biếc xanh.

Ghi chú

[Lên trên]

Muốn vào tù quá…

Muốn vào tù quá…

[Lên trên]

Muốn vào tù quá…

Muốn vào tù quá…

[Lên trên]

Muốn vào tù quá…

Muốn vào tù quá…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.