Tonari no Onna no Okage de Itsunomanika Daigaku Seikatsu ga Tanoshiku Natte

Vol 1 - Phần mở đầu: Bước ngoặt mới đã đến với chàng cô đơn


Tháng tư. Đó là mùa khởi đầu mới với biết bao con người.

Nếu có những người coi đây là bước mở đầu cho các sự kiện lớn lao trong đời như học lên cao, tìm công việc; thì đối với vài người đây chẳng qua lại là một năm học mới thôi mà sao trình độ đòi hỏi trong việc học, việc hành ngày càng một khó; hay có những người kinh nghiệm công việc chỉ vỏn vẹn thêm được một năm đã phải lo cho đàn em vào ngành, làm cho trách nhiệm phải gồng gánh giờ đây nhiều hơn trước hẳn một bậc. 

Dù không có lời lẽ hay con số nào cắt nghĩa được rõ ràng, nhưng mà chắc hẳn ai ai cũng có cho mình một sự khởi đầu mới mẻ dù là nhỏ nhất.

Và tại nơi đây có một chàng trai cũng đang ấp ủ khởi đầu nho nhỏ dành cho riêng mình.

“Hôm nay lại có tiết học với tiết thực hành phải đi hả trời〜”

Sasaki Kento, Kể từ tháng tư này anh đã là một chàng sinh viên năm ba, 20 tuổi. Từ nhỏ đến giờ anh chưa hề có cô bạn gái nào.

Nếu các bạn có học đại học rồi thì chắc cũng hiểu, đại học phải nói là tự do thực sự. Chỉ cần đi học, đi thực hành, lấy được tín chỉ thôi là thời gian còn lại chơi gì thì chơi, làm gì thì làm. 

Đại học không có lớp nên không bị phụ thuộc vào lớp như hồi học cấp ba trở lại, kể cả khi bị chỉ định làm nhóm trên trường thì bạn cũng chỉ phải làm chung với người khác mấy tiếng ngắn ngủn trong giờ thực hành rồi thôi.

Lên đại học rồi mọi thứ đều công tư rạch ròi, không có cái kiểu dễ dàng làm chung việc này việc nọ với nhau để cho mưa dầm thấm lâu rồi thành người yêu, bạn bè như hồi học cấp ba trở về trước được nữa. Nếu mà không biết vận toàn bộ kĩ năng giao tiếp của bản thân ra mà chủ động nói chuyện, hay xin tham gia câu lạc bộ trường thì khó mà được sống một cuộc sống thú vị ngọt ngào của sinh viên đại học.

Ngặt nỗi là tôi chẳng quan tâm tới cuộc sống như vậy cho lắm, vậy nên như lẽ thường tình, tôi vẫn một thân một mình, kể từ ngày mới vào đại học đến nay đã được ba năm nhưng tôi vẫn không có ai chuyện trò cùng. Được ở một mình đối với tôi là một cảm giác vô cùng thoải mái.

Sinh viên đại học quanh tôi là những trai hư, gái hư tham gia câu lạc bộ trường với hẹn hò nhóm các kiểu này nọ, đã vậy lại rất hay bàn về "chuyện ấy" với nhau vô cùng tự nhiên. Không chỉ thế, hễ đụng nói về "chuyện ấy" thì con gái nhiệt tình hơn cả con trai là chuyện thường tình.

Tôi thì sáng trong trinh trắng, nên hễ cứ nghe phong thanh mấy chuyện đó thôi là bỏ hẳn ngoài tai, vờ như không nghe thấy.

“Ơ… thằng nào đây? Lần nào tới mình cũng ngồi ở đây mà thằng nào đã vứt cái cặp lên chiếm mất chỗ mình rồi.”

Học ở đại học, chỗ ngồi được tự do, miễn là ở trong phạm vi giảng đường, bạn ngồi đâu cũng được và không ai ý kiến gì bạn cả.

Tuy nhiên bên cạnh đó, hầu hết mọi người không ai lưu ban mà đều lên lớp cùng nhau, vậy nên thường thì suốt mấy năm học chỗ ngồi của ai nấy đều yên vị cả, tuỳ theo giảng đường mà có thể có chút khác biệt, nhưng nói chung thì không có gì thay đổi. Tuy vậy vẫn có những đứa không biết trời cao đất dày là gì.

Mấy đứa như vậy còn ai nữa đâu ngoài bọn lưu ban bao gồm mấy cặp học dốt yêu nhau với mấy thanh niên choai choai (Đây là thành kiến cá nhân).

Mỗi lần như thế, mấy đứa một thân một mình như tôi thì làm gì có quyền công dân để nói, vậy nên chỉ còn cách là lẳng lặng bỏ ra chỗ khác ngồi. Tôi đảo mắt nhìn quanh, tìm xem có còn ghế trống không.

Bình thường ra, mỗi lần thế này tôi phải chọn ngồi sao cho chừa được ra vài ghế giữa tôi với mấy sinh viên đã đến ngồi trước, bởi vì nếu không lát nữa bạn của người ta tới mà tôi lại ngồi trúng phải ghế của họ thì khó xử lắm, mà cả tôi cũng thấy khó thở luôn.

Đi tìm một lúc, tôi phát hiện ra ở phía cuối lớp có hẳn một dàn ghế trống, thế là tôi đến ngồi và để cặp qua ghế kế bên. À mà cái trò để cặp qua ghế trống kế bên này của tôi là cách để tôi ra hiệu cho người khác đừng có ngồi cạnh tôi. Làm như vậy thiếu ý thức lắm nên mấy bạn đừng có bắt chước tôi.

Đương nhiên khi giảng đường đông thì tôi không bao giờ làm vậy, nhưng mà bây giờ đang nhiều ghế trống thì có sao đâu đúng không nào. Tôi bắt đầu rút sách vở tài liệu được phát của tiết học này từ trong cặp tôi để ra ngoài.

Khi đó, mặc dù chỗ tôi ngồi là cả một hàng ghế trống, thế mà có đứa nào lại đến ngồi liền kề cái cặp tôi để ở ghế bên cạnh. Thích cà khịa nhau đây mà.

Tôi ngước mặt lên xem cái đứa cà khịa ác ý đến vậy là đứa diều tha quạ mổ nào.

“Chỗ này không có ai phải không bạn? Chỗ mình thường là ở đây, mà hôm nay lại thấy có người ngồi mất tiêu. Nếu được bạn cho mình ngồi chung với nha?”

Đó là một người con gái với mái tóc đen dài tha thướt với màu mắt nâu, một người con gái xinh đẹp tuyệt trần.

“À, à vâng, xin mời……. Không có ai ngồi ở đây đâu.”

“Cám ơn.”

Bị vẻ đẹp tuyệt trần ấy cuốn theo, tôi để cho cô gái ấy ngồi luôn bên cạnh ghế mình. Vừa ngồi xuống kế bên tôi, từ cô gái ấy thoảng ra một mùi thơm ngọt ngào. Ấy, không được không được. Người ta chỉ ngồi cạnh tôi thôi, có phải quen hay là gì đâu. Nếu mà tôi nhìn say đắm quá, người ta lại ghê tởm tôi thì chết. Chưa kể bình thường vẫn hay ở một mình, nên nhìn mặt mày tôi như đưa đám, đã tệ nay còn tệ hơn.

Nhưng sao cái con người này lại đòi ra đây ngồi cạnh tôi nhỉ? Đừng nói là lát nữa bạn người ta lại ầm ập kéo tới nhé!? Nếu đúng là vậy thì toang thật sự. Cả một dãy bàn dài toàn con gái, mà lẻ ra mỗi một đứa con trai thì thằng đó cứ gọi là nhục không để đâu cho hết. Có lẽ ai học đại học rồi sẽ hiểu, học đại học khác hẳn hồi cấp ba trở về trước khi mà chỗ ngồi đều là do bốc thăm chỉ định.

“N-Này…. lát cậu còn có bạn bè tới nữa phải không? Nếu mà có bạn thì để tôi chuyển qua chỗ khác nhé….”

Mặc dù tôi rất kiêng nói chuyện, nhưng mà đây là việc hệ trong, tôi đành ngậm đắng mở lời với cô gái ấy.

“Đâu? Mình cũng chỉ có một mình thôi, bạn không cần phải bận tâm đâu.”

‘Mình cũng’ cái gì chứ… sao cô không nói luôn là bạn cô tới đi để cho tôi được nhờ…….

“Nếu… nếu vậy thì xung quanh còn nhiều chỗ rộng lắm, ngồi gần nhau quá bạn không thấy chật hay khó chịu à?”

Buột miệng rồi tôi mới nhận ra, rằng tôi lỡ nói ra điều không đáng nói. Tôi là thế đấy, lúc nào cũng nói thứ không đáng phải nói ra, làm cho người khác khó xử.

Nhưng cô gái ấy nở nụ cười và nói với tôi thế này:

“Không đâu, mình thoải mái mà?”

“À, thế hả……”

Tôi đang bấn loạn trước câu trả lời khác xa với những gì tôi nghĩ về cô gái kia, thì tiếng chuông điểm giờ vào học đã vang lên.

Thôi, tạm thời quên cô nàng xinh đẹp ra khỏi đầu đi, tập trung vào học nào. 

Tôi vừa nghĩ vậy xong, thì ngay khoảnh khắc giảng viên vừa vào lớp, cô nàng bỗng phụt cười, và phán một câu thế này:

“Ê, ê, nhìn ông thầy kìa, hói gì mà hói thế??”

Thôi, cô ngưng hót luôn giùm tôi cái được không?

u49602-f9908d3c-c613-41f3-9cf1-7ffa7e75df8f.jpg


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.